Thư Viện Novel
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
Prev
Next

Từ Người Vợ Hờ, Tôi Lại Trở Thành Vợ Thật - Chương 10

  1. Home
  2. Từ Người Vợ Hờ, Tôi Lại Trở Thành Vợ Thật
  3. Chương 10
Prev
Next

Rốt cuộc thì công việc của Ibuki là gì?

Từ khi cả hai bắt đầu đi làm, tôi chưa từng thật sự để tâm đến nghề nghiệp của cậu ấy. Nhưng sau lần đột nhiên đến nhà cậu ấy tối hôm trước—rõ ràng là gây không ít rắc rối—tôi mới lần đầu nghiêm túc suy nghĩ về chuyện đó.

Tôi biết cậu ấy làm việc tại nhà, nhưng nếu chỉ đơn thuần là đang họp, thì hẳn cậu ấy sẽ không hoảng hốt đến mức ấy. Chỉ cần bảo tôi rằng cậu ấy đang bận và bảo tôi đợi chút là được. Nhưng phản ứng gay gắt như vậy chỉ vì tôi xông vào phòng cậu ấy—chắc chắn có điều gì đó vượt xa sự hiểu biết của tôi về một công việc văn phòng thông thường.

Chẳng lẽ tôi đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng nào đó? Việc tôi chen ngang có thể đã khiến cậu ấy tổn thất tài chính lớn?

“…Hình như cậu ấy từng nhắc đến chuyện làm ‘Qui tu bơ’ thì phải?”

Tôi mơ hồ nhớ mình đã từng nghe từ đó ở đâu đó. Rút điện thoại ra, tôi gõ nó vào ô tìm kiếm. Đúng là công nghệ hiện đại thật tuyệt—dù tôi gõ cẩu thả, phần gợi ý vẫn đề xuất đúng từ cần tìm.

“Vi tua Quy tu bơ?”

Vừa khi kết quả hiện ra, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng.

Ibuki là một Quy tu bơ.

Ngay cả một người gần như chẳng mấy quan tâm đến các trào lưu mạng như tôi cũng từng nghe về Quy tút và những người sáng tạo nội dung trên đó—những người kiếm sống bằng việc làm video hoặc lai strim. Nếu đủ nổi tiếng, họ có thể kiếm được số tiền khổng lồ—vượt xa cả giấc mơ của một người bình thường. Và Ibuki… chính là một trong số đó.

Bảo sao năm ngoái, khi tôi giúp cậu ấy khai thuế, mấy con số ấy hoàn toàn vô lý.

Giờ thì tôi đã hiểu công việc của cậu ấy, nhưng điều đó chỉ khiến tôi cảm thấy tội lỗi hơn. Tôi đã hoàn toàn phá vỡ công việc của cậu ấy.

Tôi từng nghe nói rằng những người trong ngành này lúc nào cũng sống trong nỗi sợ xì can dan. Nếu chuyện tôi bất cẩn xông vào phòng cậu ấy bị lộ, và gây ra hậu quả nghiêm trọng thì sao? Nếu điều đó khiến cậu ấy tổn thất tài chính, thì với mức thu nhập của cậu ấy, chắc cậu ấy đủ sức nuôi tôi vài lần luôn—nghĩa là hậu quả có thể vượt xa bất cứ khoản tiền lương bèo bọt nào của tôi.

Nếu thật sự đến mức đó, chẳng lẽ tôi sẽ phải… bán thân để đền bù!?

“…Không, trước hết—tôi phải xin lỗi cậu ấy cái đã.”

Dù tôi có lo lắng bao nhiêu về những viễn cảnh tồi tệ nhất, thì bước đầu tiên vẫn quá rõ ràng: tôi phải thể hiện sự chân thành và xin lỗi. Có lẽ Ibuki sẽ không tha thứ cho tôi, nhất là sau phản ứng của cậu ấy tối hôm đó, nhưng cho dù vậy—với tư cách là một người trưởng thành… không, là bạn thân của cậu ấy—tôi phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình.

Lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm nữa. Trước khi đến gặp Ibuki, tôi cẩn thận hỏi trước. Tôi sẽ không xông vào bất ngờ rồi gây rắc rối cho cậu ấy thêm một lần nào nữa.

Sau khi được cậu ấy đồng ý, tôi hẹn đến nhà cậu ấy vào thứ Bảy này.

“Xin phép vào nhé.”
“Chào mừng… Khoan đã, quầng thâm mắt cậu là sao thía kia? Nhìn cậu hốc hác quá. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra rồi phải không?”

Vừa bước vào nhà Ibuki, cậu ấy đã lập tức chỉ ra mấy vết thâm dưới mắt tôi.

Gần đây công việc bận rộn đến phát điên, đúng là như vậy. Nhưng hơn cả thế, tôi không thể ngủ nổi vì cứ lo sợ rằng mình đã gây ra rắc rối khủng khiếp cho Ibuki.

“Tớ ổn mà, đừng lo.”
“Thật chứ?”
“Ừ.”

Tôi nhẹ nhàng đi lướt qua Ibuki, người đang nhìn tôi đầy lo lắng, rồi bước vào phòng khách quen thuộc. Bình thường, đi qua hành lang này luôn mang lại cảm giác dễ chịu, vậy mà lúc này tôi lại thấy mình chẳng khác gì một tử tù đang tiến về phía pháp trường.

“Cậu có muốn uống gì không, Yukino?”
“Không cần đâu. Quan trọng hơn là, cậu cũng ngồi xuống đi.”

Ibuki trông cũng hơi gượng gạo. Mà cũng đúng thôi, xét đến những gì tôi đã làm, và cả chuyện chúng tôi sắp phải nói với nhau, thì điều đó hoàn toàn dễ hiểu.

“Ờ, vậy… cậu muốn nói gì à?”

Sau khi cùng ngồi xuống, Ibuki ra hiệu bảo tôi cứ nói. Có lẽ cậu ấy muốn sớm chút trút hết những điều cần nói, nhưng lại nhường lời cho tôi trước. Có thể vì cậu ấy muốn tôi đỡ lúng túng hơn, nhất là khi chuyện tiền bạc có thể sẽ được nhắc đến.

“Ờ thì…”
“Sao?”
“Tớ xin lỗi vì chuyện hôm trước. Tớ cứ đột nhiên xuất hiện, rồi lại… làm gián đoạn công việc của cậu.”
“Không không, không sao đâu. Đáng ra ngay từ đầu tớ nên giải thích về công việc của mình cho cậu.”

Tôi bắt đầu nói với vẻ lo lắng, nhưng Ibuki lại mỉm cười như thể chẳng có gì to tát.

“Cũng có hơi lúng túng thật đấy, nhưng chẳng có chuyện gì lớn xảy ra cả, nên đừng lo.”

Mãi đến khi cậu ấy nói vậy, tôi mới hiểu ra ý cậu ấy. Chẳng lẽ… cậu ấy đang cố gánh hết lỗi về mình?

Từ lúc sinh ra đến giờ, một cô gái tên yama gami Ibuki luôn ở ngay trong tầm mắt tôi. Chính vì vậy, tôi phần nào có thể đoán được hành động của cậu ấy. Ibuki thật sự tin rằng lỗi là do cậu ấy không giải thích rõ ràng ngay từ đầu, và vì thế cậu ấy nên chịu toàn bộ trách nhiệm. Nếu người liên quan là người ngoài, có lẽ cậu ấy đã không hành xử như vậy. Nhưng đây là tôi. Nếu hậu quả lên đến cả triệu yên, có lẽ cậu ấy nghĩ tôi không thể nào gánh nổi, cho nên từ đầu đã chọn cách đổ hết mọi lỗi về phía mình.

“Ibuki…”

“Quan trọng hơn là, tớ xin lỗi vì đã vội vàng đuổi cậu ra ngoài hôm đó. Nghĩ lại thì, lúc đó tớ nên nói nhỏ lại hoặc tắt mic một lúc thì hơn.”

Để tôi không cảm thấy tội lỗi, Ibuki đã dựng lên một câu chuyện bình thường và kể lại với giọng cười nhẹ nhàng. Chính vì thế, tôi lại càng không thể tha thứ cho bản thân mình vì đã khiến cậu ấy phải làm như vậy.

“Ibuki… không sao đâu, tớ đã thật sự suy nghĩ nghiêm túc và tìm hiểu mọi thứ rồi.”

“Hả? Cậu đang nói cái gì vậy?”

Ibuki cố gắng giả vờ như không hiểu chuyện gì, nên tôi đưa cho cậu ấy xem thứ mà mình đã chuẩn bị từ trước.

“Trước hết, đây là sổ tiết kiệm của tớ. Không nhiều lắm, nhưng tớ muốn dùng số tiền này để bù đắp phần nào thiệt hại mà mình đã gây ra. Và, xem cái này nữa.”

Tôi đưa cho cậu ấy cuốn sổ tiết kiệm với khoản tiền nhỏ mình đang có. Vì số tiền đó có thể là không đủ, tôi liền chuyển sang phương án tiếp theo để trả nợ.

“Cái này là gì vậy?”

Giọng cậu ấy pha chút giận dữ khiến tôi có chút hồi hộp, nhưng tôi vẫn tiếp tục mà không chần chừ.

“Đây là bản tóm tắt kế hoạch làm việc ban đêm của tớ. Với công việc hiện tại thì tớ không thể trả nổi khoản tiền đó, nên tớ đang nghĩ đến việc bắt đầu làm trong ngành dịch vụ tình dục.”

“Cậ-cậu đang nói cái gì thế hả?!”

“Thì… tớ đã chọn sẵn vài chỗ có thể làm rồi. Tớ chưa liên hệ với họ, nhưng có vài nơi chắc chắn sẽ nhận, nên cậu đừng lo. Dù không phải là chỗ cao cấp gì, nhưng chắc chắn vẫn kiếm được nhiều hơn công việc văn phòng bình thường, nên nếu cố gắng thì tớ nghĩ có thể trả hết nhanh thôi.”

Tùy vào từng cơ sở, có những nơi cung cấp dịch vụ trọn gói có thể kiếm đến một triệu yên mỗi tháng. Dù trong lòng tôi vẫn còn miễn cưỡng khi phải trao lần đầu cho một người lạ, nhưng tôi không còn đủ tư cách để do dự nữa.

“Tớ sẽ trả tiền một cách đàng hoàng. Thế nên, Ibuki, đừng ôm hết mọi thứ một mình, hãy nói với tớ đi.”

“…Yukino.”

“Thực sự là bao nhiêu vậy? Đừng giấu nữa, cứ nói cho tớ biết.”

Tôi biết có lẽ bản thân không đáng tin, nhưng tôi không thể chịu đựng nổi cái suy nghĩ rằng mình đã gây rắc rối cho người mình quan tâm mà lại vờ như chẳng có gì xảy ra. Tôi không phải kiểu người mặt dày đến mức làm ngơ trước chuyện đó. Nếu Ibuki phải gánh lấy món nợ thay tôi, thì có lẽ tôi không còn muốn sống nữa.

Ibuki chắc là cuối cùng cũng lấy đủ dũng khí để nói chuyện với tôi, cậu ấy mở đôi mắt đã nhắm suốt nãy giờ ra và cầm lấy xấp tài liệu tôi đưa.

“Tớ thật sự chẳng hiểu cậu đang nói cái gì, nhưng không đời nào tớ chấp nhận mấy thứ này đâu!”

Vừa nói, Ibuki vừa đứng phắt dậy rồi xé toạc xấp tài liệu trong tay.

“Cậu nghĩ tớ vô dụng đến mức khiến cậu phải bán thân nếu có chuyện xảy ra sao?! Không đời nào! Đừng bao giờ nói đến chuyện làm việc ban đêm nữa!”

Vừa nói, Ibuki vừa nắm chặt hai vai tôi và lay mạnh, trông cậu ấy thật sự đang rất giận. Tôi hoàn toàn chết lặng, chẳng thể thốt ra lời nào suốt một lúc lâu.

Prev
Next

CÓ THỂ BẠN THÍCH CÁC TÁC PHẨM SAU

Kagami
Nguyền Kiếm Cơ
Tháng 5 25, 2026
127994378_p0_master1200
Bị Triệu Hồi Đến Dị Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:3000, Tôi Trở Thành Thú Cưng Sinh Sản Cho Quân Đoàn Ma Vương
Tháng 3 9, 2026
God’s Gofer
Bị Giết Bởi Bạn Cùng Lớp, Tôi Trở Thành Sứ Giả Của Thần
Tháng 3 18, 2026
Twin-Souls-1-1038×576
Online Game Twin Souls!
Tháng 2 9, 2026
  • Facebook
Trò chuyện

    Comments for chapter "Chương 10"

    Bình Luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    *

    *

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    • Trang chủ
    • Đăng truyện
    • Liên hệ
    • Thông báo!
    • Tài khoản
    • Ủng hộ Team dịch

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved

    Sign in

    Want an easier way to log in?

    Log in faster without a password.

    Email Magic Link

    Use Your Passkey

    Or

    Log in with your password

    Log in without a password

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Sign Up

    Register For This Site.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    ← Back to Thư Viện Novel

    Powered by
    ►
    Necessary cookies enable essential site features like secure log-ins and consent preference adjustments. They do not store personal data.
    None
    ►
    Functional cookies support features like content sharing on social media, collecting feedback, and enabling third-party tools.
    None
    ►
    Analytical cookies track visitor interactions, providing insights on metrics like visitor count, bounce rate, and traffic sources.
    None
    ►
    Advertisement cookies deliver personalized ads based on your previous visits and analyze the effectiveness of ad campaigns.
    None
    ►
    Unclassified cookies are cookies that we are in the process of classifying, together with the providers of individual cookies.
    None
    Powered by