Thư Viện Novel
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
Prev
Next

Cách Nuôi Dưỡng Ác Nhân - CHƯƠNG 17

  1. Home
  2. Cách Nuôi Dưỡng Ác Nhân
  3. CHƯƠNG 17
Prev
Next

Alon đã hoàn thành mọi mục tiêu tại Lam Tháp. Mục đích của anh là lấy được artifact cất giấu trong hầm ngầm của tháp, và giờ đã đạt được, anh chẳng còn lý do gì để lưu lại. Anh quyết định rời đi ngay, một phần vì không còn việc gì vương vấn, phần khác là bởi Penia – nguòi đang rất bực bội – có thể sẽ gây rắc rối nếu anh ở lại. Dù biết cô ta không phải loại mất trí, nhưng chuyện bất ngờ vẫn có thể xảy ra.

Anh nghĩ vậy ngay sau khi phong ấn artifact và thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rồi…

“Cái này… là gì vậy?”

“Là thuốc do tôi chế tạo.”

Alon liếc nhìn cô ta, nở nụ cười gượng dù ánh mắt vẫn sắc lạnh, rồi nhấc lọ thuốc trên bàn lên. Chất lỏng bên trong có màu xanh thẫm, phát ra ánh sáng trắng nhè nhẹ khi hơi lắc.

…Thuốc hồi phục ma lực. Mà lại là loại thượng hạng…

Trong thế giới này, thuốc phép không phát huy tác dụng tức thì như trong trò chơi. Hiệu quả của chúng đến từ từ. Vì vậy, gọi là “Thuốc Tăng Cường Hồi Phục Ma Lực” có lẽ chính xác hơn là “Thuốc Hồi Phục Ma Lực” thuần túy.

Tuy nhiên, trong số tất cả các lọ thuốc, năm lọ Penia đặt trước mặt Alon mới là thứ xứng danh “Thuốc Hồi Phục Ma Lực” thực thụ. Loại thượng hạng anh đang cầm có thể khôi phục một phần ma lực gần như ngay lập tức, chỉ bằng một ngụm.

Những lọ thuốc vốn được gọi là Thuốc Hồi Phục nhưng thực chất là Thuốc Tăng Cường này có giá đắt đến mức kinh hoàng. Alon từng thử mua một lọ khi cảm thấy bất tiện vì mỗi ngày chỉ dùng được phép thuật một lần, nhưng cái giá đã suýt làm anh ngất xỉu.

Chỉ riêng hai lọ này thôi, giá trị cũng đủ mua một căn biệt thự nhỏ…

Sau một lúc ngắm lọ thuốc, anh chuyển ánh mắt sang Penia. Nụ cười gượng gạo của cô ta lộ rõ sự bồn chồn, và ngay khi bị anh nhìn, cô ta lên tiếng.

“Ngài có thích không?”

“Tôi hiểu đó là thuốc thượng hạng. Nhưng ý cô là gì?”

“Tôi tặng cho ngài.”

“Cô… tặng tôi lọ thuốc này?”

“Vâng.”

“…?”

Một dấu chấm hỏi lớn hiện lên trong đầu Alon. Anh có thể hiểu phần nào lý do thái độ cô ta thay đổi ngay sau khi anh phong ấn artifact. Cô ta có lẽ cảm thấy một chút biết ơn hoặc kính sợ, vì phương pháp phong ấn cho đến nay vẫn là điều bí ẩn.

Nhưng với Alon, hành vi hiện tại của Penia hoàn toàn không giống như xuất phát từ lòng biết ơn hay sự kính sợ.

Chẳng lẽ cô ta cũng hiểu lầm ta giống như tên pháp sư đi cùng tiểu thư Zenonia lần trước?

Mang ý nghĩ đó, Alon lên tiếng.

“…Để làm rõ, tôi là Pháp Sư Cấp Hai.”

“Vâng, tôi biết. Tất nhiên ngài là Pháp Sư Cấp Hai rồi.”

Khi anh mở miệng, nghi ngờ rằng cô ta đang nhầm lẫn, Penia lại gật đầu nhiệt tình như thể đã chờ đợi anh nói điều đó, khiến anh càng thêm rối trí.

Nhìn thấy cô ta gật đầu chân thành như vậy, Alon không khỏi tự hỏi liệu có phải cô ta đang cố nịnh hót mình.

Tuy nhiên, biểu cảm của Penia chẳng chút nào có vẻ đùa giỡn. Nói cách khác, rõ ràng Penia không hề hiểu lầm bất cứ điều gì, và điều này chỉ khiến Alon thêm phần bối rối.

“Tôi thề sẽ giữ kín những gì vừa thấy. Tuyệt đối.”

“Không cần phải thề thốt như vậy—”

“Không, xin ngài! Hãy để tôi hứa. Tôi muốn được hứa. Nếu cần, tôi có thể thề bằng chính ma lực của mình. Tôi sẽ làm ngay tại đây, ngay bây giờ!”

“Khoan đã—”

Trước khi Alon kịp nói hết câu, Penia đã nhanh chóng tập trung ma lực. Luồng sức mạnh mãnh liệt bất ngờ tràn ngập văn phòng, khiến tim Alon thót lại. Chưa kịp phản ứng, Penia đã hoàn thành lời thề ma thuật.

Cô ta thực sự đi xa đến mức này chỉ để giữ bí mật về phương pháp phong ấn artifact? Đúng là artifact với họ vẫn còn là bí ẩn, nhưng…

Bề ngoài, Alon vẫn vô cảm, nhưng nội tâm anh hoàn toàn hỗn loạn. Anh nhận ra Penia rõ ràng đang hiểu lầm một điều gì đó rất lớn.

“Ngài thấy chưa? Tôi rất giữ lời hứa. Tôi sẽ giữ kín, tuyệt đối…!”

“…Được rồi.”

Thấy Penia khẩn thiết như vậy sau khi đã thề, Alon đành gật đầu bình thản đáp lại. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sự hiểu lầm của cô ta sớm được hóa giải.

Và thế là, Alon rời khỏi Lam Tháp với năm lọ thuốc hồi phục ma lực và artifact mà anh tìm kiếm.

Trên xe ngựa trở về dinh thự Bá tước Palatio từ Lam Tháp, Alon tự nhiên liếc nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay. Chiếc vòng này, thứ anh được Penia cho phép mang đi sau khi phong ấn artifact, chính là mục tiêu anh nhắm đến trong chuyến đi tới Lam Tháp.

Vòng Tay Bất Tịnh.

Thiết kế của nó không có gì tinh xảo. Ví cho dễ hình dung, nó trông như món đồ rẻ tiền có thể mua với giá chưa đến mười nghìn won ở chợ trời. Điểm độc đáo duy nhất là những viên đá quý màu đen được khảm vào, dường như có thể hút sạch mọi ánh sáng. Ngoài ra, nó chẳng có vẻ ngoài ấn tượng nào đáng kể.

Nhưng dù bề ngoài đơn giản và không bắt mắt, chiếc vòng lại có khả năng bù đắp cho lượng ma lực ít ỏi của Alon.

Alon khẽ xoay cổ tay để quan sát những viên đá đen. Dù thoạt nhìn không rõ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy một luồng năng lượng xanh nhạt gợn sóng bên trong những viên đá.

Hoạt động tốt.

Khả năng của chiếc vòng là hấp thụ và tích trữ ma lực xung quanh, cho phép người dùng sử dụng khi cần. Dù lượng ma lực nó có thể chứa có hạn và không quá lớn, nhưng buồn cười thay, nó lại chứa nhiều hơn cả lượng ma lực trong người Alon.

“…”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Alon trải qua một cảm giác kỳ lạ khi so sánh khả năng chứa ma lực của cơ thể mình với một món đồ được tạo ra chỉ để hỗ trợ pháp sư, như thứ gì đó bước ra từ ảo giác. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng qua đi.

“Phù.”

Anh hít một hơi sâu, trấn tĩnh suy nghĩ.

Như thế là đủ. Dù sao ta cũng không ra trận.

Rốt cuộc, lý do anh tìm kiếm Vòng Tay Bất Tịnh là để nghiên cứu ma pháp hiệu quả hơn và để phòng thân trong trường hợp nguy hiểm bất ngờ.

Theo nghĩa đó, lượng ma lực Vòng Tay Bất Tịnh cung cấp là quá đủ – không phải dư thừa đến mức lãng phí, nhưng cũng chẳng thiếu hụt.

Tất nhiên, có nhiều vẫn hơn có ít.

Hình như trong số các artifact có kỹ thuật cưỡng chế điều tiết sức mạnh và giảm tiêu hao ma lực, nên anh nên nghiên cứu thứ đó. Nghĩ vậy, Alon nhẹ nhõm tâm trạng và kết thúc suy tưởng. Anh nhìn ra ngoài cửa xe. Ánh mắt anh hướng ra ngoài, chợt nhớ tới Penia, người đã cúi chào anh một cách cung kính ngay trước khi anh lên xe.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nghĩ về hành vi kỳ lạ của Penia bắt đầu ngay sau khi anh phong ấn artifact, Alon nhún vai. Dù sao, anh cũng chẳng còn việc gì với cô ta nữa.

Anh chốc lát nhìn ra khu rừng bên ngoài, nơi những tán cây xanh mướt đung đưa dưới ánh nắng dịu nhẹ. Một ngày xuân ấm áp.

*** *** ***

Trong khi Alon trên đường trở về phủ Bá tước Palatio, hai người phụ nữ đang ngồi đối diện nhau trong văn phòng dinh thự Công tước Altia. Một người là Roria, chủ nhân gia tộc công tước, kẻ đã hoàn toàn hấp thụ quyền lực của gia tộc Altia và nắm giữ thực quyền của vị công tước tiền nhiệm. Người kia là Kalia, tiểu thư của gia tộc Bá tước Zenonia – hay nói chính xác hơn, kẻ cai quản thực sự của gia tộc Zenonia.

“Đã lâu không gặp.” Kalia chào.

“Ừ.” Roria đáp.

Hai người trao nhau lời chào xã giao bình thường. Trong hoàn cảnh khác, điều này thật khó tin. Roria đã thừa kế tước vị quý tộc và là một nữ công tước, còn Kalia vẫn chỉ là một nữ bá tước thậm chí còn chưa chính thức tiếp quản gia tộc. Tuy vậy, Roria chẳng hề tỏ ra khó chịu vì sự thiếu tôn kính.

Lý do là Roria biết Kalia nắm toàn quyền kiểm soát gia tộc Zenonia. Hơn nữa, trong giới ngầm, danh tiếng của Bá tước Zenonia còn hơi nhỉnh hơn Công tước Altia.

Nhưng trên hết, Roria cho phép Kalia nói chuyện suồng sã bởi họ cùng phụng sự một người – Bá tước Palatio.

Nói cách khác, họ không cần tranh giành quyền lực. Dù muốn hay không, họ đều buộc phải thành lập liên minh dưới mệnh lệnh của Bá tước Palatio, dù bản thân cũng không hoàn toàn hiểu vì sao.

Dù chỉ nhận ra rằng cụm từ “gặp Công tước Altia” nghĩa là thành lập liên minh sau khi cuộc trò chuyện cho thấy cả hai đều dưới trướng Bá tước Palatio, họ hiểu rằng việc xác định thứ bậc dưới một vị trí số một tuyệt đối là vô nghĩa.

“Vậy, hôm nay cô đến có việc gì? Cuộc gặp diễn ra vào tháng sau mà?” Roria hỏi.

Kalia thận trọng lấy một bức thư từ trong túi áo đặt lên bàn.

“Ngài ấy gửi thư, nên tôi đến.”

“…Cái này?”

“Vâng.” Kalia gật đầu.

Roria nhấc bức thư lên và bắt đầu đọc thầm nội dung. Bức thư hoàn toàn không phải văn kiện bí mật; nó cực kỳ bình thường. Chỉ có lời chào ngắn ngủi, tiếp theo là những trao đổi về các gia tộc quý tộc, với vài ví dụ được nhắc đến. Câu cuối chỉ vỏn vẹn: “Không có nhiều quý tộc hòa hợp với tôi.”

Đây quả thực là bức thư Alon gửi khoảng một tháng trước, chứa đầy những giải thích có vẻ hợp lý sau khi cảm thấy áy náy vì đã đối xử hờ hững với Kalia. Ý chính của Alon là: “Tôi không phải chỉ khó tính với mỗi cô đâu – tôi cũng hơi lạnh nhạt với những quý tộc khác nữa. Cô không phải người duy nhất.”

Với một quý tộc bình thường nhận được sự đối xử như vậy rồi lại nhận bức thư này, có lẽ họ đã suy luận ra ý đồ thực sự của Alon như anh dự định.

Tuy nhiên, Alon đã bỏ qua ba điểm mấu chốt.

Thứ nhất, những người đọc bức thư này đều là nhân vật có ảnh hưởng trong giới ngầm. Thứ hai, họ xem Bá tước Palatio như một thế lực bất khả chiến bại. Thứ ba, vì lý do thứ hai, họ đương nhiên cho rằng bức thư bình thường này ắt phải chứa đựng một mệnh lệnh ngầm.

Và, đúng với bản chất sắc sảo của mình, Kalia bắt đầu ghép lại một bức tranh không tưởng, đúng như kỳ vọng dành cho một nhân vật lớn trong giới ngầm.

“Nam tước Kenia thuộc phe quý tộc… Hầu tước Marantino là một trong những nhân vật then chốt của phe hoàng gia.”

“Tử tước Vilanda theo phe hoàng gia, và tương tự, Công tước Paldion là thành viên nổi bật của phe quý tộc.”

Khi họ bắt đầu phân loại các gia tộc quý tộc mà Alon đã nhắc tới việc gặp gỡ và trao đổi tại vũ hội, chẳng mấy chốc họ bắt đầu ghép nối các mảnh ghép.

“Tóm lại, có vẻ như ngài ấy không thiên vị phe quý tộc lẫn phe hoàng gia.”

Trong chốc lát, cả hai đều lóe lên ý nghĩ: “Phải chăng ngài ấy muốn tiêu diệt tất cả?” Nhưng họ cùng lắc đầu như đã thống nhất từ trước. Quá phi lý.

Đương nhiên, phương án thay thế hiện lên trong đầu:

“Phải chăng ngài ấy muốn đẩy lùi các quý tộc hiện tại và thiết lập một chính thể mới?”

Sau khi nói ra, cả hai im lặng. Bình thường, đây là kịch bản bất khả thi. Thay đổi một hệ thống đã được thiết lập không phải điều mà chỉ một nhóm quý tộc tụ họp có thể làm được.

Nhưng với hai người phụ nữ này, những kẻ thở chính trị như không khí và liên tục cân đo cán cân quyền lực, câu chuyện hoàn toàn khác. Nó sẽ đòi hỏi nhiều chuẩn bị và thời gian, nhưng cuối cùng, câu trả lời họ đi tới là: “Có thể thực hiện được.”

“A ha.” Roria thốt lên một tiếng trầm thấp.

Thành thật mà nói, cho đến lúc này, bà ta vẫn chưa thể đoán được Alon nhắm tới điều gì, cũng không hiểu vì sao anh biến mình thành nữ công tước. Nhưng nếu đây thực sự là mục tiêu của anh, thì mọi thứ trở nên hợp lý.

Nếu anh thực sự định làm điều bà ta nghĩ, thì “danh tiếng xấu xa” của Công tước Altia là vô cùng cần thiết. Hơn nữa, nếu liên minh với Bá tước Zenonia, thế lực thống trị phương Tây, cán cân thành công chắc canh sẽ nghiêng về phía họ.

“…Có vẻ đó chính là sự thật.” Roria nói, rùng mình khi nhận ra ý đồ thực sự đằng sau hành động của vị Bá tước.

Và thế là, vào lúc xế chiều, khi hoàng hôn buông xuống và màn chạng vạng bao phủ, họ bắt đầu soạn thảo kế hoạch trong căn phòng thậm chí chẳng thắp ngọn đèn ma thuật nào.

…Một câu đố kỳ quặc đã được ghép lại và giờ đang bắt đầu tự vận hành.

Ngay tại thời khắc ấy, Alon…

“Hmm. Hmm…?”

Trong khu rừng nơi hoàng hôn xuống sớm kéo theo cái lạnh, anh đang ăn một củ khoai lang.

“Ngon.”

Hoàn toàn chẳng hay biết gì, lời thì thầm nhỏ của anh khi cắn miếng khoai lang tan biến vào khu rừng.

Prev
Next

CÓ THỂ BẠN THÍCH CÁC TÁC PHẨM SAU

Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Tháng 2 2, 2026
slave
Khi Một Gã Nhân Viên Quèn Chuyển Sinh Thành Ác Nhân Quần Chúng (Tên Buôn Nô Lệ), Tôi Đem Kiến Thức Game Ra Đào Tạo Nữ Chính Thành Quái Vật Mạnh Nhất, Vô Tình Khiến Các Cô Thành Yandere, Và Rồi Chuyện Gì Đó Bắt Đầu Đi Quá Xa…
Tháng 2 27, 2026
Two-as-One-Princesses
Hai Công Chúa Bất Hạnh Trong Một Thân Thể – Khát Vọng Tự Do
Tháng 3 31, 2026
Fierce-Ghost
Trở Thành Ác Linh, Tôi Hóa Thành Cái Bóng Sau Lưng Nữ Chính
Tháng 4 8, 2026
  • Facebook
Trò chuyện

    Comments for chapter "CHƯƠNG 17"

    Bình Luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    *

    *

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    • Trang chủ
    • Đăng truyện
    • Liên hệ
    • Thông báo!
    • Tài khoản
    • Ủng hộ Team dịch

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved

    Sign in

    Want an easier way to log in?

    Log in faster without a password.

    Email Magic Link

    Use Your Passkey

    Or

    Log in with your password

    Log in without a password

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Sign Up

    Register For This Site.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    ← Back to Thư Viện Novel

    Powered by
    ►
    Necessary cookies enable essential site features like secure log-ins and consent preference adjustments. They do not store personal data.
    None
    ►
    Functional cookies support features like content sharing on social media, collecting feedback, and enabling third-party tools.
    None
    ►
    Analytical cookies track visitor interactions, providing insights on metrics like visitor count, bounce rate, and traffic sources.
    None
    ►
    Advertisement cookies deliver personalized ads based on your previous visits and analyze the effectiveness of ad campaigns.
    None
    ►
    Unclassified cookies are cookies that we are in the process of classifying, together with the providers of individual cookies.
    None
    Powered by