Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 9 Dojigiri - Chương 46 Dojigiri-Yasutsuna
Một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở bao trùm không gian.
Tựa như bị giam giữ bởi một thế lực vô hình nào đó, thời gian dường như trôi đi một cách chậm chạp kỳ lạ. Hình ảnh thanh nguyền kiếm rực lửa của Lily đang chém xuyên qua hình thể khổng lồ của Shuten Doji cứ lơ lửng mãi trong dòng chảy uể oải của từng giây.
Những người vẫn còn đủ tỉnh táo để chứng kiến cảnh tượng ấy, Tamamo, Ayaka, Rei, Shimizu , Yuki-Onna, Kagura, đều chết lặng nhìn Lily. Cú sốc của khoảnh khắc ấy đã cướp đi mọi phản ứng, mọi khả năng tiếp nhận của họ đều tan biến trước sự choáng ngợp đến nghẹt thở.
Shuten Doji, một trong tam đại yêu vương, tồn tại bất bại qua hơn một thiên niên kỷ tu luyện, kẻ thống trị vô đối của triều đại Heian, bá chủ tuyệt đối xứ Tamba suốt hàng trăm năm, giờ đây…
… đã chết.
Đột ngột, nguyên hồn đẫm máu đỏ trong cơ thể Shuten bùng nổ, phát ra một trận bạo liệt ánh sáng và nhiệt năng tựa tinh vân vũ trụ. Nó hóa thành một biển năng lượng mênh mông, vượt xa linh hải của Lily, rồi bị Yasutsuna hấp thụ trọn vẹn. Sức mạnh tỏa ra từ vụ nổ ấy khiến thế giới câm lặng, bốn phương phong đình, thời gian lại càng như ngừng trôi.
Thân thể to lớn, dị dạng của Shuten, giờ bị chẻ đôi, đổ sập sang hai bên. Ở giữa hai nửa xác khổng lồ ấy, Yasutsuna của Lily sáng rực dưới ánh hào quang vô tận của nguyên hồn Bắc Đẩu.
Dòng năng lượng tràn vào kết thúc, Lily quỳ xuống, y phục rách nát, mái tóc dài tung bay theo gió, nhưng tay vẫn nắm chặt Yasutsuna không rời.
Một khoảnh khắc sau, trên thân kiếm bỗng bùng lên một dòng phù văn, như thể thanh kiếm đang sôi lên từ bên trong.
Và rồi…
Vụt!
Yasutsuna phóng ra một luồng sáng đỏ chói mắt, rực rỡ tới mức làm lu mờ mọi thứ xung quanh. Khi ánh sáng ấy dịu lại, Yasutsuna đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới, sắc bạc lấp lánh phát ra luồng kiếm khí lạnh lẽo tê người.
“Linh bảo được sinh ra rồi!” Ayaka và Tamamo đồng thanh thốt lên.
“Cái này là…” Lily thì thầm, như không tin vào mắt mình. Cô từ từ đứng dậy, Yasutsuna theo tay hạ xuống, lưỡi kiếm nhẹ nhàng quét qua bên hông.
Tiếng xé gió nhỏ nhẹ ấy khiến mọi người bất giác rùng mình. Nắm trong tay Yasutsuna vừa được biến đổi, Lily cảm nhận rõ sức mạnh khủng khiếp ẩn tàng bên trong, tựa như giờ đây cô có thể chém đứt cả không khí chỉ bằng một ý niệm.
Từ khi Yasutsuna được rèn nên, Lily đã luôn có cảm giác thanh kiếm này vẫn thiếu một thứ gì đó. Là nguyền kiếm, Yasutsuna chưa từng hoàn toàn dung hòa với một yêu hồn thật sự phù hợp. Nhưng giờ thì đã khác, nó đã trở thành một nguyền kiếm hoàn chỉnh.
Với việc Yasutsuna chủ động hấp thu yêu hồn của Shuten, nó cũng đồng thời chấm dứt mọi khả năng Shuten truyền hồn sang vật khác để sống sót. Chính hành động ấy đã lột xác hoàn toàn Yasutsuna.
Dù từng tận mắt chứng kiến vô số linh bảo, Lily vẫn không khỏi cảm thán, sức mạnh hiện tại của Yasutsuna đã vượt khỏi cấp độ binh khí thông thường.
“Linh bảo trung phẩm!” cô khẽ thở ra, một thứ tuyệt thế vô song trong đẳng cấp của nó.
Chỉ nghĩ đến việc yêu hồn của Shuten Doji, một trong tam đại yêu vương, kẻ đã ngự trị thiên hạ từ thời cổ đại, giờ đây lại đang được dung hợp trong chính thanh kiếm của mình, Lily không khỏi chấn động.
Dù Shuten Doji là ác nhân tội lỗi chất chồng, thì sức mạnh của hắn là điều không thể chối cãi. Việc hấp thu yêu hồn đó đủ để biến một thanh kiếm cấp chín trở thành linh bảo trung phẩm.
Trong khi cầm lấy Yasutsuna giờ đây tràn đầy lực lượng, một chút ưu sầu lặng lẽ dâng lên trong lòng cô.
Lily quay lại nhìn thi thể khổng lồ phía sau. Hai nửa xác đang thu nhỏ nhanh chóng. Cuối cùng, cái xác quái dị ấy dần biến thành hình dạng một người đàn ông anh tuấn. Dù không còn giọt máu, sắc mặt trắng bệch, Lily vẫn nhận ra vẻ anh hùng từng có trong hắn. Nhưng… đó là câu chuyện của tám trăm năm về trước.
Không còn yêu hồn, xác chết nhanh chóng khô quắt, hóa thành tro bụi bị gió cuốn đi, không để lại chút dấu vết nào. Chỉ còn lại vài chiếc nhẫn không gian, binh khí, và bảo vật rải rác khắp nơi.
Một tia xót xa thoáng qua trong mắt Lily…
Đại yêu vương vô song, Shuten Doji, đã không còn. Dẫu gây ra vô vàn tội ác, hắn vẫn là một cường giả kiệt xuất, đáng được tôn trọng đôi chút khi chết đi.
Vung tay nhẹ một cái, Lily thu lại toàn bộ số bảo vật còn sót lại, bao gồm cả chiếc vòng ngọc mà Shuten đã cướp từ Tamamo. Cô tạm thời giữ chúng lại, tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Khi Lily cất đi thanh đại đao của Shuten, những ấn ký linh hồn méo mó trên thân đao cũng dần yên tĩnh trở lại. Trước mắt cô, các dấu ấn ấy nhạt dần, rồi hóa thành ảo ảnh của những người phụ nữ tóc bạc xinh đẹp, từ từ tan biến trong không trung.
“Cảm ơn…” một giọng nữ dịu dàng, xinh đẹp, vang lên từ tận trời cao.
Có lẽ… ta mới là người cần cảm ơn các người. Lily khẽ thở dài. Nếu không nhờ sự phản kháng vào phút cuối của những ấn ký linh hồn ấy, khiến chiêu chém cuối cùng của Shuten lệch đi đôi chút, có lẽ người mất mạng hôm nay đã là cô rồi.
“Nhìn kìa.” Kagura chỉ tay.
Bầu trời từng nhuốm máu, vần vũ mây đen, giờ đây dần dần tan đi, để lộ một vòm trời đêm bình yên, tĩnh lặng. Họ sững sờ nhìn hàng vạn đốm sáng lam nhạt bắt đầu bay lên bầu trời. Một cảnh tượng huyền diệu, như mộng như ảo.
Mãi mê ngắm nhìn, mọi người chầm chậm đứng dậy, ngẩng đầu đón lấy khung cảnh như một biển sao trên cao. Những ánh sáng đang bay lên đó… chính là linh hồn của những người phụ nữ từng bị Shuten Doji giam cầm và tra tấn.
“Cảm ơn… Kagami-san…”
Ai có thể ngờ rằng cánh đồng đẫm máu nơi diễn ra trận chiến khốc liệt lại có thể hóa thành cảnh tượng mỹ lệ đến thế. Nhìn hàng trăm ngàn linh hồn của các cô gái xấu số cuối cùng cũng được siêu thoát, Lily khẽ mỉm cười, ngẩng đầu ngắm nhìn, lòng trào dâng một cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản.
“Hửm?” Lily bỗng phát hiện một cái bầu hồ lô cũ kỹ, nhỏ bé nằm lăn lóc gần đó.
Đó là bảo vật thân thiết của Shuten Doji, có lẽ là bầu rượu mà hắn dùng khi còn là một nhà sư. Nhưng giờ đây, khi Shuten đã chết, linh tính bên trong chiếc hồ lô cũng tan biến, nó trở lại hình dáng một vật thể bình thường, không còn giá trị gì nữa.
Trông thật thê lương, cô độc.
Lily lặng lẽ quyết định sẽ chôn chiếc hồ lô này cùng với tro cốt của Shuten.
“Lily.”
“Bé Lily!”
“Chị…”
“Lily-san!”
Những người chị em thân thiết của cô lần lượt hồi phục lại chút sức lực, dìu nhau tiến về phía Lily.
“Mọi người…” xúc động trào dâng, nước mắt vui mừng dâng đầy trong mắt Lily. Trận chiến đã vô cùng hiểm nguy… nhưng tất cả đều sống sót. Thật là… may mắn!
Lily mỉm cười ấm áp đón các chị em. Nhưng khi an na lin dần tan, cơ thể cô cũng không chịu nổi nữa. Yasutsuna rơi khỏi tay cô, và Lily gục xuống.
“Bé Lily!”
“Lily!”
Cả Rei và Shimizu lập tức lao đến, đỡ lấy cô và nhẹ nhàng đặt cô xuống đất. Sự kiệt sức hiện rõ trong ánh mắt Lily.
Chuyến hành trình đến Tanba thực sự vô cùng gian khổ. Cô đã thắp sáng linh hồn của mình tại chùa Honganji, tham chiến ở núi Ooe, vượt qua những thử thách khốc liệt trên chiến trường cổ đại. Rồi cuộc hành trình hiểm ác xuyên qua Âm Giới, vượt qua đại nạn bách quỷ, và tu luyện trên Con Đường Thăng Thiên, tất cả đã vắt kiệt cô. Và giờ đây, cô vừa tiêu diệt một đại yêu hung hãn đe dọa các chị em của mình, Shuten Doji, một trong những đại địch đáng gờm nhất trên thiên đạo. Cô đã hoàn toàn kiệt lực.
Tựa vào lòng Shimizu , Lily đưa ra một tay, cầm theo một túi trữ vật nhỏ.
“Chị Uesugi… Shuten Doji có lưu trữ nhiều dược vật trong túi này. Mang nó đến cho chị Ayaka và chị Kimiko. Họ hẳn sẽ nhận ra được thành phần. Giải dược… chắc chắn nằm trong đó.”
“Lily…” Rei nắm chặt tay cô, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
Bất chợt, Lily cố gắng gượng dậy, nhưng cô không còn chút sức lực.
“Thanh… thanh kiếm của em…”
“Ư, thanh kiếm này… nặng quá!” Shizuru thử nhấc kiếm của Lily, nhưng nhận ra trọng lượng của nó vượt xa sức tưởng tượng. Dù ở thời kỳ sung sức nhất, cô cũng không chắc có thể vung nổi thanh kiếm này. Cô cố gắng, lảo đảo một lúc mới có thể mang thanh kiếm trở lại cho Lily.
Mệt mỏi và cạn kiệt, Lily như cảm nhận được dòng sức mạnh trào dâng khi cô chạm tay vào kiếm.
“Thanh kiếm này… thật kinh ngạc!” Shimizu không khỏi thốt lên đầy ngưỡng mộ trước sự thay đổi của Yasutsuna.
Được các chị em dìu đỡ, Kimiko và Ayaka cuối cùng cũng đến nơi.
“Kimiko-sama, chị Ayaka… hai người sao rồi?”
Ayaka quỳ xuống, một cách tự nhiên nhưng có phần lúng túng, đẩy nhẹ Shimizu sang bên, rồi ôm lấy eo Lily, dịu dàng vuốt mái tóc cô.
“Bé Lily… là chị đã khiến em phải chịu đựng biết bao đau khổ này…”
Đến thời điểm này, Shimizu đã hiểu chuyện hơn và lặng lẽ lùi lại, không xen vào nữa.
“Em không sao… thân thể em rất khỏe… chỉ là… mệt lắm thôi. Nhưng mà, chị Ayaka, vết thương của chị thì sao?”
Ayaka đỏ mặt nhẹ, “Thật ra… vết thương không còn nghiêm trọng như trước. Có Kimiko-sama hỗ trợ, quá trình hồi phục sẽ rất nhanh thôi. Em đừng lo.”
Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Lily.
“Vậy… vậy còn Kimiko-sama?”
“Chị đây à… vẫn vậy thôi. Không khỏe… nhưng cũng chưa chết. Tạm thời cứ như vậy đã.”
Lily thoáng cảm nhận được nét u sầu trong câu nói nhẹ tênh của Kimiko. Cô hiểu rõ tình trạng của Kimiko nghiêm trọng đến mức nào. Trong tâm trí cô, lại hiện lên hình ảnh Thiên Tịnh Thủy. Nếu họ có thể tìm được… không, nhất định phải tìm được! Dù kiệt sức, Lily vẫn âm thầm hạ quyết tâm.
Ánh mắt Kimiko dừng lại nơi thanh kiếm của Lily, khẽ thở dài.
“A, Lily… thanh kiếm của em đã thay đổi rất nhiều. Trong suốt ngàn năm thu thập bảo vật của chị, chưa từng có thứ gì sánh kịp thanh kiếm này. Nó có linh hồn, và đã chủ động nuốt trọn yêu hồn của một đại yêu tuyệt thế. Đây là thanh kiếm đã diệt Shuten Doji! Không nghi ngờ gì nữa… nó sẽ trở thành một thanh kiếm lừng danh khắp thế gian!”
“Lily.” Ayaka tiếp lời, “Em không còn là một nữ samurai non nớt nữa. Việc đánh bại Shuten Doji đã đưa em lên hàng ngũ những cường giả đỉnh cao. Là chị của em, chị thực sự… rất đỗi tự hào!”
“Chuyện đó… em… em chỉ là gặp may thôi. Nhưng… đúng là một điều may mắn khi chúng ta giành được chiến thắng lần này.”
Các chị em khác cũng đã tập trung lại. Dù mang thương tích, họ trông có vẻ vẫn ổn.
Ijuuin đề xuất, “Lily-sama, với sức mạnh kinh khủng như vậy, thanh kiếm này… nên được đặt một cái tên mới, phải không?”
“Ửm? Nhưng mà… nó vốn đã có tên mà?” Lily nghiêng đầu ngơ ngác.
“Không, không phải vậy. Đây là thanh kiếm đã tiêu diệt Shuten Doji. Nó đã tiến hóa, trở nên mạnh mẽ hơn hẳn. Chẳng phải nên có một cái tên có thể chấn động thiên hạ sao?”
“Um…” Lily chưa từng nghĩ đến chuyện đó bao giờ.
“Lily.” Kimiko nhẹ nhàng nói, “lời của tiểu thư Ijuuin có lý. Trong thời đại loạn lạc như thế này, một cái tên kiếm khí trấn nhiếp quần hùng sẽ mang lại lợi thế lớn cho em. Em nên ban cho nó một cái tên khiến thế gian phải kinh sợ.”
“Nhưng… em không giỏi đặt tên cho lắm…”
“Kimiko-sama, vậy chị có thể… đặt tên cho thanh đao này được không?” Ayaka gợi ý, vì trong lòng cô luôn tin rằng, dù Kimiko đã mất đi phần lớn yêu lực, thì trí tuệ và nhãn quan của cô vẫn là vô song. Một cái tên từ Kimiko chắc chắn sẽ khiến tà ma cũng phải run rẩy.
“Ưn, Kimiko-sama, xin người hãy đặt lại tên cho Yasutsuna.”
“Hưm…” Kimiko gật đầu khẽ. “Yasutsuna… Ta hiểu, đó là tên của người thợ rèn đã tạo ra phương pháp luyện kiếm này. Cái tên ấy… nên được giữ lại. Nhưng… vì thanh kiếm này đã tiêu diệt Shuten Doji và hấp thụ yêu hồn của hắn, từ nay trở đi, nó sẽ được gọi là, Dojigiri, kẻ diệt Shuten Doji.”
“Dojigiri?” cái tên khiến mọi người sững sờ. Bất kỳ ai hiểu ý nghĩa sâu xa của cái tên ấy đều không khỏi kinh ngạc.
“Dojigiri Yasutsuna.” Lily lặp lại, cảm nhận cái tên mới của nó.
Trò chuyện