Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 9 Dojigiri - Chương 15 Minamoto no Yoshitsune
“Xin thứ lỗi, tiền bối… nhưng người là ai vậy?” Lily lễ phép hỏi.
“Ngài là…” Ayaka nhìn chàng trai mặc giáp bạc đỏ trước mặt với vẻ kinh ngạc.
Người đàn ông khoác trên mình bộ giáp bạc ánh đỏ, đôi mắt dịu dàng dõi theo Lily, mỉm cười với cô một nụ cười thâm trầm và ấm áp, một nụ cười có phần không tương xứng với vẻ ngoài còn rất trẻ trung kia.
“Ta là Minamoto no Yoshitsune.” anh ta tiết lộ.
“Gì cơ?” Trái tim Lily như hẫng một nhịp. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên khi ánh mắt cô chạm vào người ấy, cô đã ngờ ngợ đoán ra thân phận, nhưng đâu dám dễ dàng suy đoán về người canh giữ Thiên Môn.
“Ngà, Ngài thật sự là Yoshitsune-sama? Vị anh hùng lừng danh của đế quốc, người đã dẫn dắt tiểu nữ kể từ lần đầu con đến điện thờ bái kiến ngài?” Lòng biết ơn dâng trào trong mắt Lily, khiến hàng mi cô khẽ run.
Minamoto no Yoshitsune, người thầy, người dẫn đường của cô nơi thế giới này, một nhân vật huyền thoại của Đế quốc Heian, người mà dù đã khuất vẫn được muôn dân kính ngưỡng, một anh hùng đích thực.
Lily bước lên một bước, định quỳ xuống hành lễ, nhưng Yoshitsune toát ra một luồng hào quang kim sắc, ngăn cô lại.
“Ta chỉ là một samurai đã ngã xuống nơi chiến trường từ lâu, Kagami-san. Ta không thể nhận lễ bái của tiểu thư được.” Yoshitsune dịu dàng nói.
“Như, Nhưng… ngài đã đối xử với tiểu nữ quá đỗi tốt bụng, ngài Yoshitsune” Lily phản đối, giọng cô đầy chân thành.
“Chính sự cố chấp, lòng nhân hậu và những mâu thuẫn trong tiểu thư đã đưa con đến nơi này. Ta cầu xin tiểu thư đừng vì điều đó mà cúi đầu trước ta.” Yoshitsune đáp, lời lẽ của anh ta khiến Lily dừng lại ý định bày tỏ sự tôn kính.
Dù linh hồn Yoshitsune tỏa ra khí thế hùng hậu, nhưng chẳng có chút oán niệm nào hiện hữu. Những linh hồn như vậy lẽ ra đã được siêu thoát về trời, vậy mà anh ta vẫn còn lưu lại nơi trần thế, thật kỳ lạ.
Một anh hùng chết yểu… mà lại không mang theo oán hận với cõi đời này sao? Nếu không nhờ oán khí, linh lực ấy đến từ đâu?
Lẽ nào… ngài đã trở thành anh linh rồi sao?!
Trong thế giới tăm tối này, nơi vong linh báo oán nhan nhản, vẫn có những linh hồn chân chính, vị tha và chính trực. Những lý tưởng bất diệt trong lòng họ trở thành chấp niệm, ngăn họ siêu thoát lên trời hay xuống địa ngục.
Những linh hồn như vậy được gọi là anh linh.
Trở thành ác linh là chuyện dễ dàng, nhưng để thành anh linh thì vô cùng hiếm hoi. Dù bỏ mạng giữa chiến trường, dù kết thúc đời mình một cách bi thương, họ không hề oán hận thế gian, nhân loại hay thiên giới. Trong lòng họ chỉ cháy lên một chấp niệm chính nghĩa. Chỉ những linh hồn cao cả đến thế mới có thể hóa thành anh linh.
Ayaka cũng từng xem Yoshitsune là anh hùng trong những năm tháng thơ ấu. Nhưng giờ đây, chứng kiến mối liên hệ không thể lý giải giữa anh ta và Lily, cô chỉ lặng lẽ cúi đầu, lui về đứng bên cạnh.
Yoshitsune mỉm cười hiền hậu, ánh mắt nhìn Lily chứa chan tình thân ruột thịt.
“Đã rất lâu rồi, những mảnh ý thức còn sót lại của ta trong các đền thờ cứ mãi đi tìm người xứng đáng kế thừa di sản và sứ mệnh của cuộc đời ta, Lily. Những hậu duệ Genji trong những năm gần đây khiến ta vô cùng thất vọng. Nhưng mọi thứ đã thay đổi từ khi ta gặp con. Thật lòng mà nói, ta không thể tin được con đã tiến xa đến thế chỉ trong chưa đầy một năm. Tư chất và vận khí của con là điều hiếm có trên đời.”
“Xin ngài, Yoshitsune-sama… Điều tiểu nữ mong mỏi chỉ là bảo vệ các chị em của mình. Là phụ nữ, con hiểu rằng nếu không có dũng khí và sức mạnh, tiểu nữ sẽ mãi là con mồi bất lực trước những khổ đau của thế gian này.”
“Ta không thể tưởng tượng nổi gánh nặng vận mệnh mà tiểu thư đang mang, Lily… nhưng ta tôn trọng sự kháng cự của con trước nó. Chỉ một thiên tài phi thường mới có thể thách thức âm mưu của số mệnh và bứt ra khỏi xiềng xích của nó. Ta từng nghĩ mình sẽ là người làm được điều đó. Nhưng chính sự kiêu ngạo đã khiến ta thất bại, khiến ta mù quáng trước bóng tối của thế giới này.” Ánh mắt Yoshitsune hơi chùng xuống.
“Xin hãy dẫn dắt tiểu nữ, Yoshitsune-sama. Tiểu nữ có thể đi được đến đây là nhờ hồng ân mà ngài đã ban tặng. Bất kể ngài yêu cầu điều gì, con cũng nguyện làm theo. Dù có phải hy sinh mạng sống, con cũng không hề do dự.” Lily nói, ánh mắt kiên định không chút lay chuyển.
Tuy cô chưa từng xem mình là người gánh vác trách nhiệm duy trì hòa bình thế giới hay bảo vệ công lý, nhưng cô cũng chưa từng tiếc mạng sống hay tiết hạnh nếu điều đó giúp bảo vệ Rinne cùng các chị em của mình.
Sống trong thế giới Heian này, Lily đương nhiên tôn trọng chính nghĩa. Nhưng ưu tiên hàng đầu của cô luôn là bản thân và các chị em. cô chỉ giúp trong khả năng, chứ không phải hy sinh vô điều kiện.
Còn Yoshitsune… thì khác.
Nếu không có sự giúp đỡ của anh ta, Lily đã không thể đi xa đến vậy. cô muốn đền đáp ân tình ấy.
“Lily-san…” Đôi mắt Yoshitsune ánh lên sự xúc động khi chứng kiến sự chân thành của cô. Anh tự nhủ: Quả nhiên… ta đã chọn đúng người.
“Lý do ta không tiết lộ điều gì với tiểu thư khi ở đền thờ, là vì khi ấy con còn quá yếu, Lily. Chỉ cần biết sự thật thôi cũng đủ khiến con gặp nguy hiểm. Nhưng giờ đây, dù thế gian vẫn đầy hiểm họa với tiểu thư, thì việc con đến được nơi này đã chứng minh sức mạnh và vận khí của con rồi.”
“Tuy nhiên, ta vẫn không thể nói rõ cho tiểu thư biết điều mình cần làm. Ngay cả ta, người từng được tung hô là anh hùng mạnh nhất thế gian, cũng không thể làm gì trước những cạm bẫy của vận mệnh. Ta… thậm chí có thể đã sai lầm về một số chuyện.” Yoshitsune thành thật thừa nhận.
“Hả?”
Yoshitsune quay mặt nhìn về phía biển sâu thẳm màu lam. “Anh trai ta, Yoritomo, và ta từng có một viễn cảnh về thiên giới sụp đổ. Chúng ta đã thấy trước một đại họa chưa từng có sẽ giáng xuống triều đình và cả thế giới, cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người trong đế quốc.”
“Yoritomo?” Lông mày Lily khẽ nhíu lại.
Yoshitsune quay lại đối mặt với cô và tiếp lời: “Ta chỉ biết một vài bí mật, mà có khi chúng cũng chẳng trọn vẹn. Lily, tiểu thư đã từng đối đầu với Yoritomo, và con còn sống đến giờ đúng là điều may mắn. Tiểu thư nhất định phải cảnh giác với hắn. Nếu khi đó ta không đánh giá thấp tham vọng của hắn, thì ta đã không…”
“Thôi kệ đi. Hãy để quá khứ qua đi. Yoritomo không giống những ác ma hay tà thần. Mục tiêu của hắn không phải là hủy diệt thế giới. Giống như ta, hắn cũng đang tìm kiếm tương lai, cố gắng bảo vệ nhân loại và thế giới khỏi sự diệt vong của thiên giới. Dù sao thì hắn vẫn là con người. Nhưng… quan điểm và con đường của chúng ta hoàn toàn khác biệt. Ta tin rằng nếu nhân loại phải thích nghi với cách làm của hắn… thì có lẽ đó chính là sự kết thúc của nhân loại vậy.”
Đôi mắt của Yoshitsune ánh lên sắc lạnh khi ông tiếp lời:
“Yoritomo tìm cách cải tạo con người, để họ có thể thích nghi với một tương lai đen tối đang chờ phía trước. Còn ta, mục tiêu của ta là chiến đấu vì tự do của nhân loại! Lily, vì lập trường ta lựa chọn, ta không thể nói ai đúng ai sai. Tiểu thư phải tự mình rèn nên con đường hướng đến tương lai.”
“Một con người không còn tự do, thì chẳng khác nào đã chết rồi, thưa ngài Yoshitsune. Giờ phút này đứng trước ngài, tiểu nữ chẳng bận tâm ai đúng, là ngài hay Yoritomo. Tiểu nữ sẽ chiến đấu vì những người tôi kính trọng, vì những ai đã giúp đỡ tôi, và vì các chị em của mình. Đó là chính nghĩa của con. Là một người con gái, có thể con không đủ khả năng để thấu hiểu những phức tạp của vận mệnh hay cái gọi là đại cục, nhưng tiểu nữ biết một điều: phải luôn sống thật với lòng mình và báo đáp những ân tình đã nhận.” Lily thẳng thắn nói.
Yoshitsune không ngờ rằng Lily lại có thể đưa ra một lời đáp như vậy.
“Lily… Chỉ một người có lương tâm trong sáng như tiểu thư mới có thể tìm được con đường đúng đắn. Ít nhất thì, ta rất cảm kích khi con không tán đồng với phương pháp của Yoritomo.”
“Tiểu nữ không bao giờ tin một lão già đã nhiều lần ra tay sát hại mình và các chị em mình, dù cho ông ta có thể là người đúng!” Lily tuyên bố, lời lẽ lạnh lùng như băng tuyết.
Một lần nữa, Yoshitsune bị chấn động. Ông không ngờ một thiếu nữ xinh đẹp như Lily lại sở hữu tinh thần kiên cường và bất khuất đến vậy.
Yoshitsune gật đầu và nói:
“Có lẽ lý do khiến ta thất bại là vì đã cố gắng gánh vác quá nhiều. Những lời của con thực sự khiến ta cảm thấy đố kỵ.”
“Hả?” Má Lily ửng đỏ, cô vội vàng đáp “Xin lỗi ngài Yoshitsune. Tiểu nữ không có ý nói như vậy đâu.”
“Hahaha. Không cần giấu đâu, Lily. Tiểu thư là một người rộng lượng, nhưng không đạo đức giả, và con cũng chẳng hề cố giấu điều đó. Có lẽ con người nên như vậy mới phải! Sự rộng lượng mù quáng chỉ khiến kẻ nhận nó trở nên sa đọa. Một thế giới lý tưởng nơi con người có thể mãi mãi hạnh phúc, rốt cuộc cũng chỉ dẫn đến diệt vong mà thôi. Hãy cứ nghe theo trái tim mình, Lily.”
Yoshitsune thực lòng ngưỡng mộ sự chân thật và cao thượng của Lily, có lẽ bởi cô vẫn luôn gắn bó với thực tại, trong khi ông từng quá lý tưởng hóa mọi thứ.
“Tiểu nữ chỉ là vì ngài quá tốt bụng, nên mới lỡ lời như vậy thôi, thưa ngài Yoshitsune. Con vẫn mong rằng ngài sẽ tiếp tục dẫn dắt con.” Lily nói.
Cô bé này… bướng bỉnh nhưng khiêm tốn và vô tư. Có lẽ tiềm năng trong cô là vô hạn, Yoshitsune thầm nghĩ.
“Ta đã từng nói rằng tham vọng của Yoritomo là mối đe dọa lớn nhất đối với Đế quốc Heian, Lily. Nhưng ta cũng không biết nên xử trí thế nào trước viễn cảnh trời sụp đất nứt đang tới gần. Ta đã cố gắng xây dựng một thế giới lý tưởng, nơi con người có thể sống tự do, nhưng rốt cuộc đã thất bại. Ta không thể chỉ ra con đường chính xác cho con. Đó đã vượt quá khả năng của ta rồi.”
“Nhưng ta tin rằng… Kính nữ chính là nhân tố then chốt trong tất cả những chuyện này, và trong số họ, con là người xuất chúng nhất.” ông tiếp tục. “Hãy theo đuổi sứ mệnh của Kính nữ, Lily. Có thể tiểu thư sẽ tìm ra manh mối để vén màn bí ẩn của cõi trời.”
Lily nheo mắt lại, hỏi:
“Sứ mệnh của Kính nữ ư? Đó chính là điều khiến tôi bối rối suốt bao lâu nay, thưa ngài Yoshitsune. Con đã lặn lội từ Kanto đến tận kinh đô Heian chỉ để truy tìm sứ mệnh của mình với tư cách một Kính nữ, nhưng tất cả những manh mối mà tôi tìm được đều là ngõ cụt. Mỗi Kính nữ có một sứ mệnh riêng, nhưng tiểu nữ thì lại không hề biết sứ mệnh của mình là gì.”
Đôi mắt của Yoshitsune ánh lên sự minh triết sâu thẳm khi ông đáp:
“Nếu con đã đánh mất mục tiêu của mình, Lily… để ta nhắc con rằng: nơi kết thúc, chính là nơi khởi đầu tất cả.”
Nói đoạn, Yoshitsune quay sang nhìn Ayaka, người nãy giờ vẫn lặng lẽ lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện.
Trò chuyện