Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 5 Kinh Thành Heian - Chương 170 Không…
Sasaki chỉ dám giương cao lá cờ báo hiệu chiến thắng sau khi Tamamo-no-Mae cùng quỷ đoàn của cô đã rời đi.
“Không ai có thể ngờ rằng một sự kiện lễ hội lại dẫn đến một trận chiến chấn động như vậy. Tuy nhiên, màn kịch cuối cùng cũng đã khép lại, và người giành được nụ hôn từ Kagami tiểu thư—mỹ nhân tuyệt sắc của Heian—chính là Thái Chính đại nhân Ayaka! Xin hãy dành cho cô một tràng pháo tay, thưa quý vị!”
Sasaki vung cờ một cách khoa trương, khiến khán giả vỡ òa trong tiếng hò reo phấn khích.
Ayaka vẫn đứng trên đấu trường, nơi vẫn còn vương vấn sương tím từ trận chiến vừa qua. Mồ hôi ướt đẫm thân cô, nhưng cô chỉ lặng lẽ thu hồi Izumomaru rồi trầm ngâm nhìn về phương bắc.
“Ta thắng ư? Không, trận chiến này còn chưa thể xem là một cuộc đối đầu thực sự, bởi cô ấy chưa hề lộ ra chân thân…”
Những người dân Heian, các võ sĩ cùng quần thần trên khán đài—những kẻ đã hít phải làn sương tím—giờ đây đều lộ ra những biểu cảm kỳ lạ.
Ngay lúc ấy, một giọng nói không rõ nguồn gốc cất lên.
“Thái Chính đại nhân đã thắng, vậy còn phần thưởng thì sao?”
“Đúng thế!”
“Trao phần thưởng đi! Trao phần thưởng đi! Trao phần thưởng đi!”
Những nam nhân và nữ nhân trong đám đông, bất kể tuổi tác, đồng loạt hô vang yêu cầu trao phần thưởng, như thể bị cuốn theo không khí lễ hội và tác động của sương tím, chẳng màng đến lễ tiết hay đạo đức thông thường.
“Thái Chính đại nhân đã đánh bại Tamamo tiểu thư, Kagami tiểu thư! Chẳng lẽ cô định cứ đứng nhìn mà không làm gì sao, sau khi người ta vì tiểu thư mà quyết đấu một trận kinh thiên động địa thế này? Sao còn chưa bước xuống hôn Thái Chính đại nhân đi?!” Một võ sĩ say rượu trong đám đông vừa nâng bình rượu sake vừa lớn tiếng hô hào.
“Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi!”
“Ế?”
Đối với Lily, đây có thể xem là kết quả tốt nhất, bởi lẽ Ayaka cũng chẳng phải chưa từng hôn cô ấy trước đây. Nhưng hôn nhau giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu ánh mắt dõi theo, lại là chuyện khác. Đứng trên khán đài, gương mặt Lily lập tức đỏ bừng vì bối rối, cô không biết liệu có thực sự phải làm vậy hay không.
Nhìn thấy phản ứng của đám đông, Ayaka chỉ thầm mỉm cười. Cô không nói gì, chỉ nhón bước đi trên không, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Lily. Sau đó, cô ấy vươn tay về phía Lily, khiến cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa tay ra nắm lấy.
Ayaka kéo Lily vào lòng, làm mái tóc và tay áo cô khẽ lay động theo làn gió, rồi lại từ từ buông xuống trong tư thế ôm trọn vẹn.
“Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi!”
Đám đông tiếp tục reo hò, thúc giục hai người trao nhau nụ hôn, khiến Lily đỏ bừng mặt vì những lời hô hào trắng trợn.
Cô không có chỗ nào để trốn cả.
Tất cả những gì Lily có thể làm là ngẩng đầu lên, tìm kiếm ánh mắt của Ayaka để dò xét ý định của cô. Ban đầu, Lily chỉ định tìm một cơ hội để thoát khỏi tình huống bối rối này, nhưng vô thức, ánh mắt cô lại trôi dạt đến đôi môi đầy mê hoặc của Ayaka.
“Trời ơi! Mình đang nhìn cái gì thế này? Phải gạt bỏ những suy nghĩ này ngay!”
Lily cảm giác cơ thể như đang chực chờ nhón chân lên theo bản năng. Cô tự hỏi mình rốt cuộc đang làm gì khi bản thân lại có vẻ như chuẩn bị đáp ứng lời hô hào đó.
Không, chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra!
Lily vẫn giữ được lý trí cùng sự chủ động trong lời nói. Cô tin rằng bất cứ lúc nào cũng có thể nói “không” nếu cần, điều này chứng minh quyết tâm vững vàng của cô.
Lily nghĩ đến việc liệu có thể lặng lẽ trao đổi với Ayaka và hôn cô ở tư gia thay vì nơi công cộng hay không. Dù gì thì Ayaka cũng là một trong ba cường giả hàng đầu của nhân loại Heian, và cô ấy đã trải qua một trận chiến khốc liệt chỉ để bảo vệ Lily. Điều đó khiến Lily sẵn lòng đáp lại cô ấy bằng một nụ hôn. Nhưng ước nguyện duy nhất của cô là giữ khoảnh khắc ấy riêng tư, không phải phơi bày trước bàn dân thiên hạ.
“Um…”
Ngay khi Lily định mở miệng nói gì đó, Ayaka đã bất ngờ kéo cô sát lại, vòng tay ôm trọn lấy vòng eo của cô.
“Ể?”
Một mùi hương nồng nàn, mê hoặc lập tức xâm chiếm mọi giác quan của Lily, làm cô gần như đánh mất ý chí phản kháng. Trận chiến kịch liệt với Tamamo đã khiến cơ thể Ayaka thoáng ướt đẫm một lớp mồ hôi mỏng, thậm chí có lẽ còn có những giọt dịch khác tiết ra do hưng phấn.
“Uooooo! Uooooo! Uooooo!”
Đám đông tiếp tục cổ vũ vang trời.
Nụ hôn từ mỹ nhân tuyệt sắc của Heian không phải ai cũng có thể nhận được dễ dàng. Người đó cần có đủ thực lực để xứng đáng với vinh dự này, mà điều đó đòi hỏi một nỗ lực phi thường.
Giữa hàng trăm con mắt đang dõi theo, có rất nhiều người là ái mộ Lily, nhưng đáng ngạc nhiên là phần lớn các nam nhân trong số họ lại không hề ghen tị. Vì người sắp trao nụ hôn ấy cũng là một mỹ nhân lẫy lừng không kém, khiến họ vừa ngưỡng mộ, vừa hứng thú mong chờ khoảnh khắc đó diễn ra.
Từ góc nhìn của khán giả, khi hai người đã ôm nhau thế này, một nụ hôn dường như chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi!”
Lời hô hào tiếp tục vang lên, hòa cùng điệu nhạc tưng bừng.
“Thái Chính đại nhân…”
Sau bức rèm, đôi mắt Thiên hoàng tràn ngập sự mong chờ xen lẫn bi thương. Chưa từng có ngày nào người nghĩ rằng mình sẽ tận mắt chứng kiến cảnh Ayaka trao nụ hôn cho ai đó. Người yêu hoàng hậu, nhưng trái tim thật sự lại đặt cả vào Ayaka, bởi cô là người duy nhất chống lưng cho ngài. Thiên hoàng Go-Toba không muốn thừa nhận rằng mình yêu Ayaka, vì như vậy chẳng khác nào đem tình cảm cá nhân xen vào chính sự. Nhưng nếu hôm nay Ayaka hôn một nam nhân thay vì một nữ nhân, có lẽ trái tim người đã vỡ nát mất rồi.
Cùng lúc đó, trên khán đài, hoàng tử Narinaga cũng đang trải qua những cảm xúc hỗn loạn khi nhìn hai cô gái trong mộng của mình chuẩn bị hôn nhau. Không ai có thể hiểu được cảm giác của cậu chàng vào lúc này.
“Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi! Hôn cô ấy đi!”
Các võ sĩ cấp thấp và quan viên cũng bắt đầu hòa giọng kêu gọi.
“Um…”
Lily vẫn còn định tìm cách nói gì đó để thoát khỏi tình thế, nhưng lần này, Ayaka lại cắt ngang cô. Cô ấy nhẹ nhàng lướt tay xuống dưới, vuốt theo đường cong mềm mại của vòng eo, rồi trượt dần xuống bờ mông căng tròn của Lily.
“Kyahhhhh!”
Lily vốn đang tập trung đề phòng đôi môi Ayaka bất ngờ áp xuống mình, nên hành động bất ngờ này khiến cô run lên vì hoảng loạn.
Cảm giác từ bàn tay Ayaka vô cùng vững chãi, lão luyện nhưng vẫn mang chút dịu dàng. Sự vuốt ve tinh tế ấy khiến Lily không tài nào chống cự nổi. Gương mặt cô bừng đỏ vì xấu hổ, không thể tin được Ayaka lại dám làm chuyện này ngay trước bao nhiêu con mắt đang dõi theo. Dù không nhìn thấy bàn tay Ayaka, nhưng Lily lại có thể cảm nhận rất rõ những ngón tay cô ấy đang ấn nhẹ xuống bờ mông mình.
Đến lúc này, Ayaka đã thực sự chạm đến giới hạn chịu đựng của Lily. Cô lập tức ngẩng đầu lên định cảnh cáo Ayaka, nhưng…
“Dừng—ưm mnnnn nnnnn!”
Ngay khoảnh khắc Lily mở miệng, Ayaka liền áp chặt môi mình xuống, khóa chặt đôi môi mềm ướt của cô trong một nụ hôn sâu.
Đôi mắt Lily trợn tròn, ngây ngẩn đến sững sờ.
Những tiếng reo hò bên dưới đài từ lâu đã hòa thành một chuỗi âm thanh hỗn loạn khó tả, trong khi mọi giác quan của Lily đều bị cuốn vào nụ hôn sâu mà Ayaka chủ động trao cho cô, cùng với cảm giác từ bàn tay của cô ấy.
Lily đã tự thuyết phục mình rằng không còn đường lui khỏi việc hôn Ayaka, nhưng cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ nhận được một nụ hôn nồng nhiệt và sâu sắc đến thế—loại nụ hôn mà chỉ có những đôi tình nhân mới trao cho nhau.
“Ngnnnn…”
Đôi môi của Ayaka áp chặt lên môi Lily không chút e dè, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, đầu lưỡi cô ấy đã vượt qua cánh môi của Lily.
Ayaka tiếp tục tiến sâu, lưỡi cô ấy quấn lấy lưỡi của Lily, hoàn toàn chiếm lấy cô trong một sự hòa quyện nóng bỏng và ướt át.
Đôi mắt Lily dần híp lại, ánh nhìn trở nên mơ màng, nhuốm màu khao khát.
Bục đài vốn khá cao, nên trên thực tế, khán giả phía dưới không thể nhìn rõ cảnh tượng này. Chỉ có mình Lily mới hiểu nụ hôn của Ayaka mãnh liệt đến nhường nào, bởi cô chính là người đang trực tiếp cảm nhận nó.
Lily theo bản năng kiễng chân lên, cố tránh để Ayaka tiến xa hơn nữa vì cô vẫn chưa sẵn sàng phối hợp. Nhưng hành động vô thức này lại khiến cô vô tình giẫm lên chân Ayaka, giúp cô có thể nhón cao hơn—mà ngay cả Lily cũng không nhận ra được hàm ý của hành động ấy.
Ayaka vẫn tiếp tục ham muốn và chiếm lĩnh Lily, vị nữ thần được công chúng tôn sùng.
Còn với Lily, cô chẳng hề vui vẻ gì khi được các giám khảo cùng đám đông gọi là “mỹ nhân đẹp nhất Heian,” vì lòng kiêu hãnh cùng đạo đức của cô không cho phép bản thân bị bất kỳ ai áp đảo. Nếu có ai hỏi về chuyện này sau này, cô nhất định sẽ phủ nhận rằng mình hề có chút tự nguyện nào.
“Mình chỉ cảm thấy xấu hổ vì bị chị ấy chiếm thế thượng phong thôi. Không thể nào… chuyện này tuyệt đối không thể khiến mình vui vẻ được!”
Đôi mắt Lily càng híp lại hơn khi nụ hôn sâu chạm đến đỉnh điểm.
Vô thức, bàn tay cô di chuyển đến tấm lưng mềm mại của Ayaka, nhưng cô tự nhủ rằng hành động này chỉ nhằm giúp cô đứng vững trên đài cao mà thôi.
Nụ hôn và vòng tay của Ayaka mang đến cho Lily một cảm giác an toàn lạ thường.
Chỉ đến khi bàn tay cô bắt đầu vuốt nhẹ lên lưng Ayaka để đáp lại sự âu yếm của cô ấy, Lily mới bừng tỉnh nhận ra hành động đầy xấu hổ và yếu lòng của bản thân. Đôi mắt cô mở to, hoảng hốt đẩy Ayaka ra xa.
“Khô-Không!”
Khuôn mặt Ayaka thoáng hiện vẻ u buồn và hoài nghi ngay khi hai người tách rời nhau.
“Đôi mắt của tiểu thư Ayaka sao lại quyến rũ đến vậy…? Chị ấy cũng quá đỗi nồng nhiệt… Mình phải trả lời chị ấy thế nào đây? Mình là người yêu của tiền bối Rinne… Mình không được xiêu lòng trước sự cám dỗ của những cô gái khác… Dù có ra sao đi nữa, mình cũng phải thú nhận tất cả vào một ngày nào đó…”
Dòng suy nghĩ của Lily bị cắt ngang bởi một nụ hôn nóng bỏng khác từ Ayaka.
“Không… Mình phải tập trung… Dù cho tiểu thư Ayaka có giỏi đối phó với con gái đến thế nào đi nữa, mình cũng phải chống lại… Mình… nhất định phải chống lại…”
Ngay lúc này, Ayaka siết chặt lấy bàn tay Lily, để hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang cô ấy, những ngón tay của hai người đan vào nhau.
“Nắm tay nhau như vậy… thật không công bằng, tiểu thư Ayaka…”
Lily dần khép đôi mắt lại, hoàn toàn buông thả theo dòng cảm xúc, để mặc tâm trí chìm trong một sắc hồng mơ hồ. Nụ hôn ngọt ngào mà cuồng nhiệt ấy kéo dài rất lâu.
Đầu óc Lily trống rỗng khi cô nhẹ tựa vào vai Ayaka, không phải vì tình yêu, mà như một cách thể hiện lòng biết ơn trước sự quan tâm của cô ấy, đồng thời cũng vì cô cảm thấy quá xấu hổ để đối mặt với đám đông.
Lily không biết liệu khán giả có nhìn thấy rõ họ hay không, và cô thầm mong họ không thể thấy gì do khoảng cách giữa cô và họ. Nhưng cô biết rằng, lần này, mình đã thua cuộc—và không phải bởi thực lực chiến đấu của Ayaka.
Lily tự thuyết phục bản thân rằng việc cô tựa vào vai Ayaka không phải là một sự đầu hàng, mà chỉ là để che giấu biểu cảm của mình trước Ayaka và toàn thể công chúng.
“Chúng ta sẽ tiến hành lễ trao giải cho giải đấu tưởng niệm Yoshitsune ngay bây giờ! Xin mời tiểu thư Kagami bước lên trước Thiên Hoàng để nhận giải!”
Giọng nói của vị Thượng tế Thần đạo vang vọng khắp quảng trường vào khoảnh khắc này.
“Hả?”
Lily sững sờ, lập tức giật người ra khỏi Ayaka, dùng tay che miệng như thể vừa bị bắt gặp khi đang làm chuyện gì đó tội lỗi. Mặt cô đỏ bừng, hơi thở rối loạn trong cơn hoảng loạn khi cô vội vàng chỉnh lại nếp váy nghi lễ.
“Tiểu thư Kagami… Tiểu thư Kagami có nghe thấy không? Xin hãy bước lên trung tâm đài lễ để nhận giải!”
Trò chuyện