Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 5 Kinh Thành Heian - Chương 169 Ướt đẫm
Ayaka lặng lẽ niệm chú, triệu hồi một bông sen tuyết trong suốt nở rộ trước mặt cô. Lily lập tức nhận ra bông sen tuyết này—trước đây nó đã hấp thụ sức mạnh của Minamoto no Yoshitada và Taira no Iemori.
Bông sen tuyết đang nở rộ ấy bay thẳng về phía Tamamo-no-mae.
“Hahaha. Ta không ngờ vị Đại Tể tướng uy nghiêm vẫn còn thích chơi đùa với hoa cỏ. Có lẽ trong thâm tâm, cưng vẫn chỉ là một tiểu cô nương mà thôi.” Tamamo-no-mae vung tay triệu hồi một mảnh linh hồn màu bạc xanh, tỏa ra khí tức cổ xưa nguyên thủy.
“Đó là một linh thể ư?” Lily lập tức triển khai lĩnh vực của mình để chống lại dư chấn từ cuộc giao tranh giữa hai nữ cường giả tuyệt thế. Với thực lực hiện tại, cô khó lòng ngăn cản được hoàn toàn, nhưng bằng cách nào đó, cô vẫn chưa bị thương. Điều này chỉ có thể xảy ra vì cả hai cao thủ đều có kiêng kị lẫn nhau, và quan trọng hơn, họ cũng không có ý làm tổn thương Lily trong trận chiến này.
“Không! Khí tức này mạnh hơn linh thể rất nhiều! Nó thuần khiết hơn hẳn!” Lily thầm nghĩ.
Ayaka cũng sững sờ khi nhìn thấy mảnh linh hồn ấy.
“Tamamo-no-mae… Chẳng lẽ đó là…”
“Ô, đúng như bé nghĩ đấy.”
“Cô điên rồi!”
Ayaka lập tức ra lệnh cho bông sen tuyết xoay tròn, phóng ra những tia sáng trắng biến thành tơ lụa, mỗi sợi tơ mang theo sức mạnh khủng khiếp, lao về phía Tamamo-no-mae.
Tamamo-no-mae vận dụng yêu lực, ép mảnh linh hồn kéo dài, rồi nhẹ nhàng vuốt ve nó, uốn nắn thành hình một chuôi kiếm.
“Thiên Linh Kiếm! Chết tiệt! Cô ta đã biến Thiên Linh Kiếm thành thứ đó sao… Đế quốc thực sự đang lâm nguy rồi. Ha ha ha ha!” Giọng cười của Thái Thượng Hoàng vang lên sau tấm rèm.
Thiên Hoàng lo lắng nhìn trận chiến, trông hệt như một thiếu nữ sợ hãi. “tam đại yêu vương chống lại thiên đạo… Liệu Đế quốc của chúng ta có thật sự đủ sức chống lại những tồn tại đáng sợ ấy không?”
Dù cái tên Thiên Linh Kiếm nghe có vẻ bá đạo, Lily lại không cảm thấy nó có gì quá đặc biệt. Thế nhưng, cô không hiểu vì sao tất cả mọi người lại tỏ ra sợ hãi trước thanh kiếm này đến vậy.
Mảnh linh hồn trong tay Tamamo-no-mae hóa thành một lưỡi kiếm bạc xanh, phóng ra những tia kiếm quang mỏng như cánh ve, chém đứt từng sợi tơ trắng, khiến chúng tan biến vào hư không.
Lily đi đến kết luận rằng Thiên Linh Kiếm sở hữu sức mạnh kinh hoàng, và nguồn gốc của sức mạnh này dường như không thuộc về thế giới này mà đến từ một cảnh giới cao hơn.
“Ha!”
Tamamo-no-mae đột nhiên di chuyển, tốc độ nhanh đến mức Lily chỉ kịp thấy cô lóe lên trước khi xuất hiện ngay tại điểm đến. Tamamo-no-mae đã đứng trước bông sen tuyết và đâm thẳng vào nó bằng Thiên Linh Kiếm.
*Vù!*
Một tia sáng trắng lóe lên, ngay sau đó bông sen tuyết hóa thành vô số cánh hoa pha lê lấp lánh, xoay tròn rồi trở về trong tay áo của Ayaka.
“Đây chính là pháp bảo bất diệt trong truyền thuyết, thứ được ca tụng là có thể cắt đứt vạn vật trên thế gian sao? Cô đúng là chẳng bao giờ nương tay khi muốn giành lấy báu vật cho riêng mình, đúng không, cô gái?”
Trong lúc Ayaka nói, một tia sáng chói lóa lóe lên trong tay cô. Khi ánh sáng tan đi, một thanh naginata với cán trắng lộ ra. Ayaka nắm chặt naginata bằng cả hai tay, nâng nó lên rồi thực hiện một vũ điệu huyền ảo, luân chuyển linh lực xoáy tròn, giải phóng một luồng áp lực tinh thần khổng lồ.
Ayaka giẫm lên dòng linh lưu trong suốt, lao về phía trước, vung naginata chém xuống Tamamo-no-mae.
“Hửm? Ngay cả Izumomaru cưng cũng mang ra sao? Cưng thực sự cần phải nghiêm túc đến mức này ư?” Tamamo-no-mae khẽ che miệng cười, “Chẳng phải đó là bảo ngọc truyền đời của nữ nhân dòng họ Fujiwa ra sao? Hóa ra nó ở trong tay cưng. cưng hẳn đã phải trả một cái giá không nhỏ để có được nó, đúng không?”
“Vậy thì sao?”
Ayaka bật người lên, vung kiếm chém tới, lưỡi đao tỏa ra một đường sáng bạc mỏng như tơ, xé rách bầu trời, lao về phía Tamamo-no-mae.
Tamamo-no-mae dùng Thiên Linh Kiếm truyền vào đó sức mạnh Bất Tử, chém đứt luồng sáng bạc ấy.
Tuy nhiên, ngay khi Thiên Linh Kiếm chạm vào, Izumomaru lập tức trở nên mềm mại, hóa thành vô số sợi tơ bạc quấn quanh lưỡi kiếm, vô hiệu hóa hoàn toàn Lực Xuyên Tâm khủng khiếp bên trong.
“Xem ra kiếm thuật của cô chẳng tiến bộ là bao. Một thanh kiếm tốt thì có ích gì nếu người sử dụng không đủ bản lĩnh?”
Tamamo-no-mae giữ chặt Thiên Linh Kiếm đang bị tơ bạc quấn lấy bằng một tay, đồng thời triệu hồi một bảo kính có cán dài trong tay kia. Hình dáng của bảo kính này hoàn toàn khác với Cổ Kính, khung viền mạ vàng lộng lẫy, đính đầy bảo thạch. Một trong số đó là một viên hắc ngọc, bên trong ẩn chứa một xoáy nước huyền bí.
*Bốp!*
Tamamo-no-mae vung bảo kính nặng nề ấy, giáng mạnh xuống vai Ayaka.
“Á!”
Ayaka khẽ rên lên vì đau, cơ thể bị đánh văng ra xa. Cô lập tức điều chỉnh dòng linh lưu dưới chân để giảm bớt sức mạnh khủng khiếp từ cú đánh.
Lily không biết rằng bảo kính này chỉ có vẻ ngoài giống một pháp bảo, nhưng thực chất chẳng có chút sức mạnh pháp thuật nào. Nó đơn giản chỉ là một món vũ khí cùn nặng nề, chuyên dùng để công kích vật lý.
Tại đài quan chiến, Minamoto no Yoshitada – người đang ngồi giữa hàng ngũ quan viên Genji, ngay bên dưới chỗ của Yoritomo và các thành viên hoàng thất – lên tiếng thắc mắc:
“Vũ khí chính của Tamamo-no-mae rốt cuộc là gì? Ban đầu cô ta dùng Thiên Linh Kiếm, rồi lại chuyển sang một bảo kính nặng nề…”
Thái Thượng Hoàng bật cười, “Hahahaha. Tamamo-no-mae đã sống hơn một nghìn năm rồi, bảo vật trong tay cô ta đếm không xuể. Ta e rằng chẳng có loại vũ khí nào mà cô ta không thể sử dụng.”
Tuy nhiên, Yoritomo chỉ lắc đầu nhẹ và thầm nghĩ:
“Không… Ta tin rằng cô ta đáng sợ nhất là khi không sử dụng bất kỳ vũ khí nào.”
“Tiểu thư Ayaka!”
Lily lo lắng kêu lên khi thấy Ayaka trúng đòn.
Nhưng Ayaka chỉ khẽ nắm lấy bờ vai mình, nở một nụ cười bình thản.
“So với một yêu vương đã tồn tại hơn một nghìn năm như cô, về sức mạnh thuần túy, tôi đúng là chẳng thể so bì, Tamamo-no-mae.”
“Thế nhưng…” Ánh mắt Ayaka trở nên sắc bén, “Cô nói tôi chưa phát huy hết sức mạnh của Izumomaru, nhưng tôi muốn hỏi cô một câu: Đó có phải là vũ khí chính của tôi không?”
“Ổ? Nếu không phải thì nó là gì? Hay bé dùng nó cho những việc không tiện nói ra?” Tamamo-no-mae khẽ cười quyến rũ.
“Im miệng!”
Ayaka ném Izumomaru lên không trung, đồng thời triệu hồi pháp trượng của mình, kết ấn liên tục, niệm chú thi triển pháp thuật.
Linh lực bạc bao quanh Ayaka chợt hóa thành một luồng sáng chói lọi, rồi dần kết tụ thành một hình bóng khổng lồ phía sau cô—một nữ samurai pháp sư, trông có vài nét tương đồng với Ayaka.
Nữ samurai pháp sư ấy nắm chặt Izumomaru trên không trung, rồi vung kiếm chém xuống, thực hiện một kiếm thuật tinh diệu hơn hẳn Ayaka!
Lily đã luôn cảm thấy kiếm thuật của Ayaka mạnh hơn cô vô số lần. Nhưng nữ pháp sư cổ đại này, kiếm thuật của cô ta đã đạt đến cảnh giới vô địch, tựa như hóa thân của mọi tinh hoa kiếm đạo trên thế gian!
“Hộ Linh ư?”
Tamamo-no-mae buông bỏ bảo kính nặng nề, cầm chắc Thiên Linh Kiếm đối diện với linh thể samurai!
*Xoạt!*
Hộ Linh lao đến như một cơn lốc, thực hiện liên hoàn những đòn tấn công xoáy tròn, khiến Tamamo-no-mae chỉ có thể chống đỡ bằng một điệu múa kiếm điêu luyện.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Vệ thần thi triển những kiếm thuật tinh diệu, mỗi đòn đánh đều mạnh mẽ hơn hẳn so với Ayaka. Mặt đất rung chuyển mỗi khi lưỡi kiếm va chạm, và những luồng gió sinh ra từ trận chiến tàn phá dữ dội khắp xung quanh.
Ayaka cũng không đứng yên nhìn mà giải phóng vô số cánh sen từ tay áo, hợp lại thành một con hạc giấy trong suốt lấp lánh. Những con hạc giấy ấy vỗ cánh bay tới Tamamo-no-mae, liên tục mổ vào chị ta từ mọi hướng.
Cùng lúc đó, Ayaka tiếp tục niệm chú, kích phát một ma thuật rực rỡ hùng mạnh, ánh sáng của nó lan tỏa khắp bầu trời, tấn công Tamamo-no-mae từ mọi phương hướng.
“Ôi chao! Có vẻ như cưng thực sự nổi giận rồi, nhỉ, Ayaka bé nhỏ! Đến mức phải triệu hồi cả Vệ thần với những kỹ năng đặc biệt kia. Không cần phải nghiêm túc như vậy đâu!” Đôi mắt của Tamamo-no-mae lóe lên một tia đỏ, rồi cô ta đột ngột lùi lại.
Những chiếc đuôi cáo phía sau cô ấy xòe rộng, hóa thành chín chiếc đuôi khổng lồ, giáng những đòn uy lực xuống Vệ thần và đàn hạc giấy đang ập tới.
*Xoạt!* Chín chiếc đuôi xòe ra như một nụ hoa, bao trùm phần lớn đấu trường. Linh lực bị ảnh hưởng dưới sức mạnh ấy lập tức tan rã, và khi những đuôi cáo thu lại, không còn bóng dáng của Vệ thần hay hạc giấy nữa—tất cả đều bị xóa sổ, chỉ còn lại thanh Izumomaru rơi trên mặt đất.
“Cưng còn chiêu gì khác không?” Tamamo-no-mae vung Thiên Linh Kiếm về phía Ayaka.
Trong mắt Ayaka lóe lên một tia kiêu hãnh vô song, khí ý màu tím từ cơ thể cô trào ra, làm thay đổi cả màu sắc và bầu không khí xung quanh.
“Cái gì?!” Tamamo-no-mae cũng thoáng kinh ngạc, lập tức bổ kiếm về phía Ayaka.
Chiếc trượng trong tay Ayaka hóa thành một thanh tachi trong suốt, trên thân kiếm có những hoa văn hình cánh sen được thúc động bởi luồng khí ý tím kia.
Hai nguồn sức mạnh kinh người va chạm vào nhau, phát ra một âm thanh trầm vang đến tận đáy lòng.
Ayaka hé môi, phả ra một làn khí trắng, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự kiêu hãnh tuyệt đối. Khí chất vương giả tỏa ra từ cô, từng đường kiếm, từng động tác đều đã được tôi luyện đến mức hoàn mỹ!
“À…” Đứng trên khán đài, đôi mắt Lily nheo lại khi trông thấy Ayaka lúc này, ký ức về giấc mộng đen tối ngày trước chợt ùa về—khi cô thấy Ayaka thực hiện một vũ điệu đầy mê hoặc với gương mặt lạnh lùng, khoác lên người bộ y phục gợi cảm.
Hình ảnh Ayaka trước mắt cô bây giờ… hoàn toàn giống với giấc mộng đó!
“Tiểu thư Ayaka…” Lily lo lắng thầm nghĩ.
Lúc này, kiếm thuật của Ayaka đã hoàn toàn vượt qua Tamamo-no-mae, cộng thêm lợi thế về chiều cao và sải tay, cô đã tạo ra thế cân bằng tuyệt đối với đối thủ khi cả hai đều sở hữu những vũ khí tương đương nhau.
Tamamo-no-mae chớp lấy thời cơ, đâm thẳng vào cổ Ayaka!
Ayaka cũng đồng thời nhắm thẳng vào tim Tamamo-no-mae!
*Vù!* Những khán giả cảm thấy linh hồn mình như bị chấn động bởi sóng xung kích lan tỏa từ hai đòn tấn công.
Nhưng rồi—chỉ còn một khoảnh khắc nữa là chạm đến yếu huyệt của đối phương, cả hai đều thu kiếm về!
Bọn họ không thể để trận quyết đấu đi quá xa! Dù đã chiến đấu vô cùng quyết liệt, đã tung ra những đòn công kích kinh người, nhưng chưa một lần thực sự xuống tay. Ngay vào thời khắc quan trọng nhất, cả hai đều dừng lại!
“AÁ!” Trọng tài đứng bên lề, tròn mắt nhìn cảnh tượng này, nhất thời bàng hoàng, không biết có nên tuyên bố trận đấu là hòa hay không.
Giữa lúc Sasaki còn đang lưỡng lự, Tamamo-no-mae bỗng nở một nụ cười đầy mê hoặc, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Có vẻ như ta thua rồi.”
“Hả?” Ayaka thoáng sững sờ.
Trang phục của Kimiko bị rách một chút tại vị trí mà thanh kiếm trong suốt của Ayaka sượt qua, để lộ một lỗ hổng suýt nữa đã làm cô ta lộ da thịt.
Thế nhưng Kimiko không chút bối rối, cổ thu lại Thiên Linh Kiếm, đồng thời dùng những ngón tay mảnh mai vuốt dọc theo sống kiếm của Ayaka, còn bàn tay kia thì đặt lên ngực che lại phần áo bị rách. Chị ta lơ lửng phía sau Ayaka, nhẹ nhàng tựa cằm lên vai cô mà thì thầm:
“Trông cưng thật là tuyệt vọng… Có vẻ như cưng thực sự rất quan tâm đến cô bé đó nhỉ. Thôi được rồi. Chị đây sẽ không tranh giành bé ấy với cưng nữa. Cưng cứ giữ lấy ẻm đi, được không?”
Ayaka vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, không hề dao động trước sự quyến rũ của Kimiko, nhưng cũng không tỏ ra ghét bỏ.
Kimiko vung tay, lập tức y phục của cô ta biến thành một bộ kimono màu nghệ, thêu hoa trắng, sau đó cổ đặt chân lên những đám mây yêu dị, bay về phía bên ngoài đài đấu.
“Bé Lily, lần này chị giao cưng cho Thái chính đại thần nhé. Nhưng nhớ đến thăm chị khi nào em có thời gian đấy!”
Ánh mắt Kimiko thoáng lướt qua Thiên hoàng Hoàng Heian và các triều thần bên dưới, trong đó mang theo một chút khinh miệt, rồi cô quay lưng, triệu hồi chiếc đèn lồng mà cô cầm lúc ban đầu. Đặt chân lên cây cầu nổi bắc qua hoàng cung, cô chậm rãi rời đi, dáng vẻ yêu kiều như đang thong dong dạo bước.
Phía sau cô ấy, yêu miêu Natsu cũng lặng lẽ bám theo, cái đuôi nhỏ của nó nhẹ nhàng đong đưa.
“Cô chủ Kimiko…” Lily dõi theo bóng lưng Tamamo-no-mae khi cô sải bước trên chiếc cầu nổi giữa cung điện tráng lệ phía dưới và những tầng mây đen phía sau.
Đêm nay, ánh trăng khuyết như một con mắt nửa khép nửa mở giữa bầu trời, trong khi sau lưng Kimiko, những bóng quỷ dữ với đủ hình dáng kích cỡ hiện lên lờ mờ, nối nhau bước đi trên cây cầu nổi đen tuyền tựa cầu vồng u tối—trông chẳng khác gì một cuộc diễu hành của bách quỷ.
Trò chuyện