Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 5 Kinh Thành Heian - Chương 146 Akimoto Hara
Trận đấu thứ hai, Nanashi đối đầu với Yokota Daizo.
Tên võ sĩ sumo tự phụ kia, kẻ từng đánh Hojo Ujizane thừa sống thiếu chết, hoàn toàn không phải là đối thủ của Shenzu. Ngay cả khi so về sức mạnh thể chất, gã đàn ông vạm vỡ tựa ngọn núi kia vẫn không thể áp đảo được Shenzu cao ráo mà thanh nhã. Trong suốt trận chiến, Yokota Daizo hoàn toàn bị lấn át, chẳng thể phản ứng trước chuỗi tấn công liên hoàn của Shenzu.
Yokota chịu hàng chục nhát đâm, máu me khắp người, nhưng không vết thương nào chí mạng. Mục tiêu của Shenzu rõ ràng là trận chung kết, ả chưa từng xem Yokota ra gì. Xét đến việc gã từng buông lời nhục mạ Shenzu, với tính cách của ả, việc không kết liễu hắn lại càng đáng lo ngại hơn.
“Tại sao cô ả này lại mạo hiểm xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ mục tiêu của ả thực sự là mình?”
Trận đấu thứ ba, Minamoto no Tsukawa đối đầu với Makoto Oniwa.
Makoto Oniwa là đấu thủ cuối cùng đến từ Muzai no Ryouiki.
“Ngài Makoto! Ngài nhất định làm được!”
Tsukako , vì không đủ tư cách vào khán đài danh dự, chỉ có thể hòa vào đám đông để cổ vũ. Nhìn gương mặt trầm lặng nhưng kiên định của Makoto, cô không khỏi đỏ bừng hai má. Không chỉ là thuộc hạ của anh, cô còn là nữ nhân của anh.
Thế nhưng, đối thủ của Makoto Oniwa lại là Minamoto no Tsukawa.
“Muzai no Ryouikichẳng qua chỉ là nơi tụ tập của một lũ chó gà vô pháp vô thiên, lại dám đặt chân đến kinh đô Heian?” Tsukawa cất giọng đầy tự tin, chẳng màng rằng lời lẽ của mình sẽ khiến cả Muzai no Ryouiki phẫn nộ. Nhận ra Ayaka vẫn chưa đến, tâm trạng hắn có chút khó chịu. “Sao chị Cố Vấn vẫn chưa xuất hiện? Vậy thì trận đấu này còn ý nghĩa gì? Tên kia, cút khỏi võ đài đi! Ta không có hứng thú chơi với ngươi!”
Lily đứng bên ngoài quan sát trận đấu. Cô có cảm giác Tsukawa cố tình khiêu khích như vậy không phải vì thô lỗ, mà là để thu hút sự chú ý của Ayaka. Không hiểu sao, ý nghĩ Tsukawa có tình cảm với Ayaka lại khiến Lily cảm thấy khó chịu.
Xét cho cùng, cô có tư cách gì để can dự vào hôn nhân hay tình cảm của tiểu thư Ayaka chứ?
Khi trận đấu bắt đầu, Tsukawa lập tức ra tay trước. Lưỡi liềm trong tay hắn vung lên liên tục, mỗi đường chém đều chứa sức mạnh dữ dội và khí thế bá đạo, nhanh mà nặng như bão tố giáng xuống!
“Choang! Choang! Choang!”
Oniwa buộc phải lùi về phòng thủ, dốc hết sức đỡ đòn.
Tsukawa đá mạnh vào quả tạ ở đầu xích, khiến nó quấn chặt lấy lưỡi kiếm của Oniwa. Sau đó, hắn dẫm lên sợi xích, vung liềm nhằm thẳng vào vũ khí của Oniwa, khiến đối thủ mất thăng bằng. Giữ nguyên một chân đạp lên xích, Tsukawa bước thêm một bước, tung cú đá đầy uy lực, hất văng Oniwa khỏi sàn đấu!
Thanh kiếm của Oniwa vẫn bị xích của Tsukawa quấn chặt, ngăn cản hắn bị đánh văng xa hơn, nhưng lại khiến hắn đập đầu xuống đất.
Ngài Oniwa! Tsukako đau đớn kêu lên, lồng ngực cô run rẩy dữ dội.
Oniwa lăn một vòng, nhanh chóng lấy lại thăng bằng và thoát khỏi xích sắt. Khi đứng dậy, toàn thân hắn bừng lên một luồng tà khí cuồng bạo, lao thẳng về phía Tsukawa trong cơn bộc phát sức mạnh.
Hừ! Tà đạo! Tà ác vĩnh viễn không thể thắng chính nghĩa! Tsukawa nhảy vọt lên cao, lưỡi hái xoay tròn chém xuống.
Bụp! Oniwa phun ra một ngụm máu. Vũ khí của Tsukawa thật quái dị. Quả cầu đối trọng bất ngờ bay về phía hắn, chớp mắt phát ra những tia sáng vàng chói lọi.
Những cú va chạm liên tiếp làm rách toạc y phục của Oniwa, máu bắn tung tóe. Hắn gầm lên giận dữ, vung kiếm chém mạnh.
Tsukawa liền nhào xuống đất, đá văng cánh tay đang vung kiếm, khiến thanh kiếm Oniwa bật khỏi tay anh. Sau đó, hắn bật người dậy bằng cú phản lực từ mặt đất, lưỡi hái sắc bén chém mạnh vào cánh tay Oniwa!
A…!!! Từ khán đài, Tsukako hét lên đầy sợ hãi.
Oniwa đứng sững, ánh mắt ngây dại nhìn vào vết thương đỏ thẫm trên cánh tay mình.
Như thể vừa để ý đến sự tồn tại của Tsukako , Tsukawa bước tới, tóm lấy cổ áo Oniwa, nhấc bổng hắn lên rồi ném thẳng ra ngoài võ đài, về phía cô.
Ngài Oniwa! Tsukako vừa vui mừng vừa đau đớn thốt lên. Oniwa vẫn sống, nhưng từ nay, Hắn có lẽ không thể cầm kiếm nữa.
Ngoại trừ những cường giả cấp vương tọa, việc nối lại cánh tay gần như bất khả thi.
Nhưng có lẽ… từ nay, Ngài Oniwa sẽ không còn mạo hiểm nữa, mà sẽ ở bên cô mãi mãi. Khi suy nghĩ ấy vừa lóe lên trong tâm trí, ánh mắt Tsukawa chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hắn vung tay ném lưỡi hái.
Chiếc lưỡi hái khổng lồ xoay vòng trong không trung, cắm thẳng vào lưng Oniwa, ghim hắn xuống nền đất ngay trước mặt Tsukako .
KHÔNG…! Tsukako thét lên trong tuyệt vọng, cô quỳ sụp bên thi thể, nước mắt tuôn rơi. “Ngài Oniwa…! Ngài Oniwa…!”
Makoto Oniwa, người đàn ông đầu tiên và duy nhất của cô, chưởng môn võ đường, cũng là sư huynh của cô… đã chết ngay trước mắt cô.
Minamoto no Tsukawa…chiến thắng! Vị trọng tài, Sasaki, dường như không muốn thốt ra lời này.
Minamoto no Tsukawa kiêu hãnh bước xuống võ đài giữa những tiếng reo hò cuồng nhiệt và khát máu của đám đông.
Khi đi qua hành lang phía dưới khán đài, ánh mắt hắn ánh lên vẻ ngạo nghễ và đe dọa khi nhìn Lily.
Lily chỉ lạnh lùng đứng đó, im lặng nhìn hắn đi qua.
Cô không hỏi những câu như: “Ngươi đã thắng rồi, tại sao còn giết hắn?” hay “Sao ngươi lại giết hắn ngay trước mắt người thân của hắn?” Cô cảm thấy nếu hỏi, có lẽ sẽ chỉ nhận lại một câu trả lời biến thái đầy méo mó.
Thấy Lily không có phản ứng gì, Tsukawa không nhịn được mà châm chọc: “Ngươi là kẻ tiếp theo. Chị Đại tể tướng hẳn sẽ rất thích thú khi chứng kiến tiểu tình nhân của mình gào thét trên võ đài.”
Không buồn đáp lại kẻ như hắn, Lily khẽ hất mái tóc, ung dung bước về phía võ đài.
Trận thứ tư, đến từ Thung lũng hoa Anh Đào, Lynne! Như mọi người đã biết, cô chính là đệ nhất mỹ nhân phương Đông…Kagami Lily!
Giữa những tiếng hò reo vang dội, Lily bước vào võ đài với tâm thế tĩnh lặng lạ thường. cô hiểu rõ, những trận chiến trước mắt sẽ vô cùng cam go, nhưng cô nhất định phải chiến thắng.
Đối thủ của cô chính là người mà các võ sĩ ở kinh đô Heian vô cùng ngưỡng mộ, kẻ luôn đặt cược mạng sống trong mỗi đòn tấn công…Akimoto Hara!
Từ những tiếng reo hò, Lily nhận ra danh tiếng của Akimoto thấp hơn cô nhiều.
Trận đấu…bắt đầu!
Lily và Akimoto đứng cách nhau một khoảng, đối diện nhau. Akimoto vẫn trầm lặng như mọi khi, nhưng nhìn Hắn, Lily chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Trong trận chiến, Akimoto luôn liều mạng với từng đòn đánh, nhưng anh ta không phải một kẻ vô tri.
Tại sao cô ấy lại buồn đến vậy?
Lily đã chứng kiến trận chiến của Akimoto, cô biết rõ chiến thuật của anh ta. Nếu không giết anh ta, cô sẽ không thể giành chiến thắng.
“Cô sợ chết sao? Ta không muốn giết phụ nữ, hãy đầu hàng đi.”
“Không.” Lily trầm giọng đáp, “Ta chỉ không muốn giết ngươi.”
“Đã vậy thì, ta cũng không còn xem ngươi là phụ nữ nữa.” Akimoto rút thanh katana đơn sơ của mình, giơ cao.
“Ha!” Akimoto lao đến, lại là một đòn đánh bất chấp phòng thủ, anh ta chỉ quan tâm đến việc tung ra toàn bộ sức mạnh.
Lily từ bỏ việc né tránh hay phản công, mà trực diện đối kháng bằng Yasutsuna. Kiếm của Akimoto đã nặng, nhưng kiếm của Lily còn nặng hơn!
“Choang! Choang! Choang! Choang! Choang!”
Bất kể Akimoto tấn công thế nào, Lily đều dùng Yasutsuna chặn lại. Sau khi bị đánh bật lại nhiều lần, Akimoto bắt đầu mất thăng bằng.
“Cô… cô không hề nghiêm túc!” Akimoto tức giận, bị một nữ nhân nương tay còn thảm hơn cái chết.
Nhưng dù có tấn công thế nào, anh ta vẫn không thể phá vỡ phòng thủ của cô.
Lily không tấn công, chỉ phòng thủ, nhưng khoảng cách sức mạnh giữa họ quá lớn!
Akimoto là cao thủ vĩnh hằng trung kỳ, nhờ chiến thuật liều lĩnh, anh ta có thể đấu ngang ngửa với một cường giả hậu kỳ. Nhưng Lily lại sở hữu thực lực tương đương một vương tướng. Với sức mạnh tuyệt đối cùng danh kiếm trong tay, cô dễ dàng chống đỡ. Dù Akimoto muốn liều chết tung một đòn quyết định, nếu Lily không phản công, anh ta làm sao có thể hy sinh?
“Cô mạnh hơn ta! Vì sao không tấn công? Cô đang sỉ nhục ta sao?”
“Không, tôi chỉ kính trọng anh như một samurai phi thường, tôi không muốn giết anh.” Lily đáp lại, ánh mắt dịu dàng nhưng buồn bã.
“Câm miệng! Ta không cần lòng thương hại của nữ nhân! Cô mạnh hơn ta, mạnh hơn nhiều! Giết ta đi! Không chiến thắng, ta sẽ không rời khỏi đấu trường này!” Akimoto không chút do dự thiêu đốt nguyên khí, thúc đẩy sát chiêu cuồng bạo.
“Choang!” Một tiếng nổ chói tai vang lên, Lily tung ra một nhát chém toàn lực!
Thanh katana nặng nề của Akimoto bị Yasutsuna chém đứt làm đôi, mảnh lưỡi gãy rơi xuống, cắm sâu vào sàn đấu tạo thành hố sâu. Trọng lượng của thanh kiếm có thể thấy rõ, nhưng độ bền lại không thể sánh với danh kiếm cửu phẩm của Lily.
Akimoto sững sờ nhìn nửa thanh kiếm còn lại trên tay.
“Đủ rồi.” Lily nhìn anh ta, giọng bình thản. “Trận đấu kết thúc.”
Chỉ còn lại nửa thanh kiếm, Akimoto dừng tay, lùi về mép võ đài, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Cô nói đúng, nó đã kết thúc.”
Nghe vậy, Lily khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi, cô bỗng giật mình hô lên: “Đừng…!”
Đã quá muộn. Akimoto lật ngược lưỡi kiếm, đâm thẳng vào bụng mình.
“À… Khụ!” Akimoto quỳ xuống, “Li… Lily, cô mạnh hơn ta, ta… đã thua…”
Anh ta vận chút sức tàn, kéo lưỡi kiếm lên xuyên qua tim, phá nát linh ngọc.
Một giọt lệ lặng lẽ rơi xuống từ khóe mắt Lily. Đây chính là lý do cô đã bước vào trận chiến với tâm trạng trĩu nặng. Cô bước tới, cúi xuống thì thầm:
“Akimoto Hara, tôi kính trọng ngài hơn cả những kẻ có sức mạnh yêu tà.”
“Khụ…” Khuôn mặt Akimoto tái nhợt, cơ thể run rẩy dữ dội. Anh ta dùng hơi tàn thì thào: “Ta… ta muốn đến núi Izumo… nhưng có lẽ… không thể rồi. Nếu… nếu cô tìm được tin tức về mẫu thân ta… xin hãy đốt… chút hương trước mộ ta… rồi nói cho ta biết… Kagami Lily… hãy thay ta… đi đến tận cùng… ehehe…”
Cuối cùng, trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng, vô cảm của anh ta, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Anh ta nghiêng người, ngã xuống.
Trò chuyện