Thư Viện Novel
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
Prev
Next

Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 4 Hành Trình Đến Yamashiro - Chương 15: Kính nữ của Mino

  1. Home
  2. Nguyền Kiếm Cơ
  3. Chương 15: Kính nữ của Mino
Prev
Next

Gã samurai râu xồm dẫn Lily rời khỏi con đường chính, đưa cô băng qua rừng trúc không dấu chân người, trèo qua một ngọn đồi cao rồi tiến sâu vào lòng rừng, nơi có một con đèo ẩn mình giữa làn sương dày đặc suốt bốn mùa trong năm. Chung quanh đèo vắng vẻ hẻo lánh, càng khiến nó khó lòng bị phát hiện.

“Nếu không phải vì đang tìm măng ngọc trúc, chúng tôi hẳn đã chẳng vào sâu đến thế mà phát hiện được nơi này,” gã samurai râu xồm chỉ tay về phía trước.

Lily nhìn về sườn dốc thoai thoải nơi đèo núi khuất trong sương mù và trông thấy một ngôi làng hiện ra trên đó.

Gã đàn ông râu xồm cùng Lily tiến về phía ngôi làng và quan sát từ sau lùm cây. Ngôi làng khá nhỏ, chỉ có chừng hơn chục căn lều lợp cỏ nằm dọc theo sườn đồi phủ rừng trúc. Tuy nhiên, ở cổng làng có hai người phụ nữ tóc đen mặc y phục trắng phai màu đứng canh gác. Trong tay họ là những thanh naginata được chế tác tinh xảo, cán có màu khác nhau—một đỏ, một trắng.

Hiển nhiên, đây không phải là loại vũ khí mà những người phụ nữ sống nơi rừng sâu núi thẳm có thể dễ dàng sở hữu.

Lily liếc nhìn gã đàn ông râu xồm, “Sao ngươi biết họ thuộc huyết hệ kính nữ?”

“Mino từng bắt được không ít người trong huyết hệ kính nữ, nên họ buộc phải sống lang bạt để sinh tồn. Y phục họ mặc giống hệt loại từng bị treo bêu trước công chúng, hoàn toàn khác biệt với trang phục của các tộc địa phương. Bởi thế chúng ta kết luận họ chính là kính nữ được nhắc đến trong thông cáo truy nã, mà cho dù không phải thì hành tung của họ cũng đủ đáng nghi để báo cáo. Có sai cũng chẳng thiệt hại gì, lại còn có thể nhận chút thưởng nhỏ nữa.”

Nghe xong, Lily gật đầu. Gã đàn ông râu xồm này chỉ là một samurai thất nghiệp lang thang, không phải hạng tội phạm táng tận lương tâm, nên cô không muốn giết hắn.

cô lấy ra một đồng kim tệ rồi ném cho hắn, “Cầm lấy, và từ nay đừng bao giờ bước chân vào khu rừng này nữa. Nếu ngươi dám tiết lộ vị trí ngôi làng này…”

Gã đàn ông râu xồm chụp lấy đồng vàng rồi quỳ sụp xuống đất, “Xin yên tâm, ôi nữ thần. Ta thề với trời cao sẽ mang bí mật này theo xuống mồ. Số tiền này đủ nuôi sống cả gia đình ta suốt đời. Thế là quá đủ với ta rồi.”

“Đi đi!”

“Cảm tạ nữ thần! Cảm tạ người!” Gã râu xồm không ngừng cảm ơn, rồi quay đầu bỏ chạy.

Lily theo bản năng cảm thấy gã đàn ông râu xồm sẽ không tiết lộ bí mật này, và kể cả khi hắn có làm vậy, Lily cũng đã có kế hoạch sẽ khuyên dân làng rời khỏi vùng đất này ngay khi cô xác nhận họ thực sự thuộc về huyết hệ kính nữ.

Lily không thể cứu hết mọi người trong thế giới Heian dị giới rộng lớn này, nhưng lý do cô có thể sống sót đến tận hôm nay kể từ khi đặt chân đến nơi đây là nhờ vào phúc lành của tấm gương, nên cô cảm thấy mình có trách nhiệm với những chuyện liên quan đến tộc kính nữ.

Lily tiến đến ngôi làng một mình.

Hai thiếu nữ trẻ canh gác lối vào làng thỉnh thoảng lại tuần tra quanh khu vực và trông cũng khá căng thẳng.

Trang phục họ mặc không quá khác biệt so với y phục của các thành viên nhánh của Haihime, mang nhiều nét tương đồng. Có rất nhiều chi nhánh trong huyết hệ kính nữ, và mỗi chi nhánh đều có một tấm gương riêng cùng với sứ mệnh của mình. Dù vậy, chỉ dựa vào trang phục thì khó mà kết luận được điều gì, nên Lily cần phải xác nhận xem họ có thực sự thuộc về huyết hệ kính nữ hay không.

Thế là Lily bước ra khỏi bụi cây và tiến thẳng về phía ngôi làng.

Hai nữ vệ binh cảnh giác cao độ nhanh chóng phát hiện ra Lily và liền giương naginata lên, chĩa về phía cô từ đằng xa.

“Đứng lại! Ngươi là ai?” một trong hai người hỏi.

“Tôi ư?” Lily nhìn quanh một lượt khi tiến lại gần, “Tôi đến từ Kamakura. Tôi định đến Omi nhưng bị lạc, rồi chẳng hiểu sao lại lạc đến tận đây. Nếu không phiền, hai cô có thể chỉ tôi đường đến Omi được không?”

“Omi à?” Hai nữ samurai nhìn nhau, “Chúng tôi cũng không rõ lắm. Hay là cô đi cùng bọn tôi đến gặp các trưởng lão hỏi thử xem?”

Thật ra, Lily không ngờ các kính nữ lại đối xử thân thiện đến vậy với một người lạ. Tuy nhiên, nếu họ thực sự là kính nữ, cô biết chắc chắn họ sẽ cảnh giác cao độ và sẽ không dễ dàng để cô rời khỏi sau khi đã bị phát hiện.

“Thật sao? Vậy thì tôi xin cảm ơn.”

Lily bước đến trước mặt họ.

“Theo quy định của làng, người ngoài không được mang theo vũ khí khi vào,” một trong hai cô gái nói.

Vì đã lộ diện, Lily đã thay thanh katana cô mang theo thành Seiwa Tamashi.

Dù sao đi nữa, nếu đối phương thực sự là người của tộc kính nữ, thì cũng có khả năng họ sẽ căng thẳng nếu nhận ra giá trị và trình độ chế tác quá cao của một thanh katana vượt trội.

Lily trao Seiwa Tamashi cho nữ samurai, và nhờ vào cảm nhận nhạy bén của mình, cô xác định được rằng cô gái này có thực lực tương đương với giai đoạn đầu của cảnh giới kiếm sư. Việc họ cắt cử người có thực lực như vậy làm vệ binh cho thấy chi nhánh này sở hữu sức mạnh không tầm thường và đủ khả năng tự bảo vệ mình trước lũ quái vật trong khu rừng này.

Những căn lều trong ngôi làng này có mái lợp bằng rơm, tường trét đất sét trắng, còn cửa ra vào và cột trụ thì làm từ tre vàng. Mỗi căn lều đều treo một chiếc đèn lồng bằng giấy.

Hai nữ samurai dẫn Lily đến căn lều lớn nhất trên sườn đồi, và nhờ thính lực hơn người, Lily đã nghe được cuộc trò chuyện bên trong từ khi còn ở khá xa.

Đó là cuộc trò chuyện giữa hai bà lão.

“Giờ chúng ta phải làm sao đây?! Đã một tháng kể từ khi tiểu thư Aki vào Gifu mà vẫn chưa có tin tức gì.”

“Haizz… Những tộc nhân chúng ta mới phái đi cũng chưa quay về. Có khi… cả tiểu thư Aki cũng…”

“Không thể để chuyện đó xảy ra được! Nếu có chuyện gì với tiểu thư Aki, thì sống ở cái nơi khỉ ho cò gáy này còn có ý nghĩa gì nữa chứ?”

“Ta đã bảo cô ấy đừng đi nhiều như vậy rồi, nhưng cô ấy chẳng nghe lấy một lời!”

“Cô ấy phải đi thôi, đó là sứ mệnh của kính nữ mà. Cô cũng không nên ngăn cản cô ấy làm gì. Giờ chỉ còn biết chờ đợi và cầu mong cô ấy bình an trở về… Mong là cô ấy vẫn an toàn…”

Đúng lúc này, hai nữ samurai cùng Lily đã đến trước cửa lều.

“Ai ở ngoài đó?!” một trong hai bà lão bên trong quát lên.

“Một nữ samurai đi lạc đang tìm đường đến đây, thưa trưởng lão. Bọn con đã đưa cô ấy tới gặp người.”

“Một nữ samurai ư?” Giọng nói bên trong nghe ra đầy cảnh giác.

Cánh cửa nhanh chóng mở ra, và hai bà lão tóc bạc, vận áo trắng bạc màu trông không khỏi sững sờ khi thấy Lily—một người phụ nữ cao ráo, thon thả và toát ra hương thơm dịu nhẹ—đang đứng trước cửa.

“Đây là…”

“Trên đời này sao lại có cô gái đẹp đến vậy cơ chứ?!”

Hai bà lão đón Lily vào trong.

Vừa trông thấy Lily, họ đã cảm thấy một sự thân thiết tự nhiên, và đoán rằng cô không phải người xấu.

“Cô đến từ đâu vậy, cô gái, và sao lại đi lạc vào ngôi làng nằm sâu trong hoang dã này?” một bà lão vận áo trắng viền đỏ cất tiếng hỏi.

“Chào hai bà,” Lily cúi đầu lễ phép, vẻ dễ thương, “Cháu là Lynne, đến từ Kamakura. Cháu định đi đến Omi nhưng lạc đường trong khu rừng này lúc đêm khuya, rồi chẳng hiểu sao lại lạc vào ngôi làng này. Mong hai bà chỉ cho cháu đường đi đúng.”

Bà lão còn lại, mặc y phục viền xanh, lên tiếng hỏi Lily, “Ta tự hỏi vì sao một cô gái trẻ đến từ Kamakura lại nhằm đến vùng đất xa xôi như Omi. Chẳng lẽ cháu không biết con đường đó đầy rẫy hiểm nguy sao?”

“Hai bà không cần lo. Cháu có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình và đến Omi là để rèn luyện.”

Lời của Lily khiến hai bà lão càng thêm cảnh giác, và điều đó khiến Lily nhận ra hai người họ trông giống hệt nhau.

“Chúng ta là trưởng lão của ngôi làng này, cô gái trẻ. Ta là Ayo, Đại trưởng lão, còn bà ấy là Aya, Nhị trưởng lão.”

“Mặc dù chúng ta không cảm thấy cháu là người xấu, nhưng một khi cháu đã tìm được đến ngôi làng này, chúng ta không thể để cháu rời đi vào lúc này, dù chẳng muốn cản trở hành trình của cháu. Chúng ta chỉ có thể đưa ra quyết định khi tộc mẫu quay về,” hai trưởng lão giải thích.

“C-Cái đó là sao ạ? Cháu chỉ đến để hỏi đường thôi mà. Sao lại không thể để cháu đi?”

Hai nữ samurai đã chắn ngay lối ra từ bao giờ.

“Haizz. Cũng chẳng còn lý do gì để giấu giếm nữa, cô gái trẻ. Tộc của chúng ta đã đắc tội với triều đình, và từ đó bị truy nã khắp nơi, treo thưởng cho cái đầu của từng người trong tộc. Nếu cháu rời khỏi đây rồi tiết lộ tung tích của chúng ta để nhận thưởng, thì toàn bộ tộc sẽ bị tiêu diệt mất.”

Lily thở phào nhẹ nhõm, “Xin yên tâm. Cháu sẽ giữ bí mật về ngôi làng ẩn giấu này. Hơn nữa, cháu còn chẳng nhớ rõ mình đến đây bằng cách nào.”

“Chúng ta muốn tin cháu, cô gái trẻ, nhưng chỉ thời gian mới cho thấy bản chất thật sự của con người. Khi tộc mẫu vắng mặt, chúng ta không thể đem sinh mạng của tộc nhân ra đánh cược,” Nhị trưởng lão nói thêm.

“Vậy tộc mẫu đang ở đâu? Khi nào ngài ấy trở về?”

“Haizz. Ngài ấy đã mất tích rồi, suốt một tháng nay chưa quay lại,” Đại trưởng lão thở dài.

“Chúng ta cũng chẳng biết liệu ngài ấy có còn khả năng quay về hay không,” Nhị trưởng lão nói yếu ớt.

“Hai bà đang làm khó cháu đấy. Cháu còn việc phải làm, không thể phí thời gian ở đây mãi. Chẳng hay tội danh gì mà khiến một ngôi làng nghèo nàn như thế này lại trở thành mục tiêu của triều đình vậy?” Lily cố ý hỏi.

“Đáng tiếc là chúng ta không thể nói cho cháu biết, cô gái trẻ.”

“Giờ cháu đã bị giữ lại rồi, không thể rời đi, vậy thì nói cho cháu biết cũng đâu có hại gì? Hai bà không thấy việc này quá thất đức sao?”

“Ừm…” Đại trưởng lão nhìn vào đôi mắt xinh đẹp và chân thành của Lily, “Thôi được. Cháu cũng không giống người xấu…”

“Không được, chị à! Không thể tin cô gái xinh đẹp này chỉ vì vẻ ngoài cao quý và thuần khiết! Em nghe nói thiếp của thành chủ Gifu cũng là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng thực chất là một mụ phù thủy! Chẳng lẽ cô ta là mụ phù thủy đó?!”

Lily cũng tức giận, “Bà định nói gì vậy? Cháu chỉ đơn thuần đến hỏi đường, vậy mà lại bị giữ lại. Cháu có thể thông cảm nếu hai bà có điều khó nói, nhưng giữ cháu lại vô lý rồi còn nghi ngờ cháu là phù thủy? Nói cho hai bà biết. Việc biết đường không có gì quá quan trọng với cháu. Nếu cháu muốn đi, chẳng ai ngăn được!”

“Vô lễ! Trói nó lại!” Nhị trưởng lão ra lệnh.

Hai nữ samurai lập tức xông tới bắt lấy Lily, nhưng chỉ với một cái vung tay nhẹ nhàng, Lily đã khiến hai cô gái tội nghiệp văng ra ngoài cửa và ngã xuống đất. Tuy nhiên, cô đã khống chế sức lực nên họ không bị thương.

Lily bước ra khỏi căn nhà, hai bà lão liền đuổi theo và niệm chú liên tục, tạo ra bốn phù văn tím phát sáng, kết thành hai ma pháp trận nhằm giam cầm Lily.

Thế nhưng, Lily chỉ cần nhấc chân và giẫm xuống một cái bằng đôi guốc gỗ cửu phẩm của mình là đã phá tan trận pháp, mặt đất cũng chấn động theo tiếng nổ đanh vang.

“Cái gì?!” Hai bà lão hoảng hốt khi thấy ma pháp trận bị phá tan một cách dễ dàng như vậy.

Hơn chục vệ binh trong làng tức tốc chạy tới, vũ khí sẵn sàng.

Lily lập tức tạo ra một cơn bão cánh hoa anh đào, đánh bật tất cả bọn họ xuống đất với một tiếng nổ.

“Hừm! Đừng tưởng thái độ lịch sự của ta là biểu hiện của sự yếu đuối. Ta chỉ muốn hỏi đường thôi mà các người lại dám giam giữ ta. Xem ra các người thật sự không phải hạng tốt đẹp gì. Ban đầu ta không định báo cáo vụ việc này, nhưng giờ thì khác. Hãy nhớ cho rõ, ta nhất định sẽ trình báo chuyện này lên cho người bảo hộ vùng Mino! Nếu các người nghĩ mình cản được ta thì cứ thử, còn nếu không thì hãy chuẩn bị bị quân của người bảo hộ Mino đến bắt!” Lily lạnh lùng tuyên bố.

Lily phất tay áo rời đi, bất cứ ai cố lại gần đều bị cơn bão cánh hoa đánh bay, không ai dám đối đầu với cô.

Hai bà lão hoảng hốt khi nhận ra Lily mạnh đến nhường nào, và kết luận rằng nếu dùng vũ lực không được, thì chỉ còn cách cầu xin cô.

Hai trưởng lão vội chạy đến chặn trước mặt Lily và quỳ rạp xuống đất, “Chúng tôi sai rồi, tiểu thư! Chúng tôi bị tuổi già che mắt, không nhận ra cháu là cao thủ như vậy! Xin đừng báo cáo chúng tôi, xin hãy tha cho chúng tôi! Chúng tôi thật sự không phải người xấu!”

Lily cố ý dừng lại, đứng chống nạnh, ngực khẽ rung khi cô hướng ánh mắt nghiêm khắc về phía họ, “Không phải người xấu à? Vậy hai bà là ai?”

Hai trưởng lão đành phải nói ra sự thật.

“Chúng tôi là một nhánh của tộc kính nữ, đã chạy trốn khỏi Kansai cách đây hàng chục năm và ẩn náu trong khu rừng này, tiểu thư à” đôi môi khô khốc của Đại trưởng lão run rẩy khi đáp lời Lily một cách yếu ớt.

 

Prev
Next

CÓ THỂ BẠN THÍCH CÁC TÁC PHẨM SAU

slave
Khi Một Gã Nhân Viên Quèn Chuyển Sinh Thành Ác Nhân Quần Chúng (Tên Buôn Nô Lệ), Tôi Đem Kiến Thức Game Ra Đào Tạo Nữ Chính Thành Quái Vật Mạnh Nhất, Vô Tình Khiến Các Cô Thành Yandere, Và Rồi Chuyện Gì Đó Bắt Đầu Đi Quá Xa…
Tháng 2 27, 2026
127994378_p0_master1200
Bị Triệu Hồi Đến Dị Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:3000, Tôi Trở Thành Thú Cưng Sinh Sản Cho Quân Đoàn Ma Vương
Tháng 3 9, 2026
Cuộc Cách Mạng Ma Cụ Của Tiểu Thư Quý Tộc Tái Sinh
Cuộc Cách Mạng Ma Cụ Của Tiểu Thư Tái Sinh
Tháng 4 19, 2026
Twin-Souls-1-1038×576
Online Game Twin Souls!
Tháng 2 9, 2026
  • Facebook
Trò chuyện

    Comments for chapter "Chương 15: Kính nữ của Mino"

    Bình Luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    *

    *

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    • Trang chủ
    • Đăng truyện
    • Liên hệ
    • Thông báo!
    • Tài khoản
    • Ủng hộ Team dịch

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved

    Sign in

    Want an easier way to log in?

    Log in faster without a password.

    Email Magic Link

    Use Your Passkey

    Or

    Log in with your password

    Log in without a password

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Sign Up

    Register For This Site.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    ← Back to Thư Viện Novel

    Powered by
    ►
    Necessary cookies enable essential site features like secure log-ins and consent preference adjustments. They do not store personal data.
    None
    ►
    Functional cookies support features like content sharing on social media, collecting feedback, and enabling third-party tools.
    None
    ►
    Analytical cookies track visitor interactions, providing insights on metrics like visitor count, bounce rate, and traffic sources.
    None
    ►
    Advertisement cookies deliver personalized ads based on your previous visits and analyze the effectiveness of ad campaigns.
    None
    ►
    Unclassified cookies are cookies that we are in the process of classifying, together with the providers of individual cookies.
    None
    Powered by