Tái Sinh Sau Phản Bội, Công Chúa Yếu Ớt Quyết Định Bỏ Mặc Thế Giới - Quyển 2: Ánh Sáng Mong Manh - Chương 172: Điệu Nhảy Đầu Tiên
- Home
- Tái Sinh Sau Phản Bội, Công Chúa Yếu Ớt Quyết Định Bỏ Mặc Thế Giới
- Chương 172: Điệu Nhảy Đầu Tiên
Mọi người xung quanh bàn tán sôi nổi đủ thứ chuyện trên đời.
Giữa muôn vàn lời đồn đoán dậy lên rồi lắng xuống, Sophia vẫn cứ lặng lẽ ngắm nhìn Celitia, chờ đợi câu trả lời từ cô.
Đầu óc Celitia ong ong, trống rỗng chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Nhân lúc cô còn đang ngơ ngẩn, Benita lén lút tháo chiếc áo choàng của Celitia xuống, để lộ chiếc đầm đen thanh lịch bên trong.
Shanie vòng ra sau lưng Celitia, đặt tay lên vai cô và nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Celitia không tự chủ được bước lên hai bước, dừng lại trước mặt Sophia.
“Lily.”
Sophia lại cúi chào cô một lần nữa, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, giọng nói trầm ấm và đầy khẳng định.
“Em có bằng lòng nhảy điệu đầu tiên này với chị không?”
Bàn tay đưa ra trước mặt thanh mảnh tao nhã, kiên trì và vững chãi, không hề run rẩy dù chỉ một chút.
Nhìn cô gái đang mỉm cười với mình, Celitia cuối cùng cũng lấy lại được ý thức từ cơn mê.
Cùng nhau nhảy điệu đầu tiên sao…
Dù thế nào đi nữa… cô cũng không thể từ chối Sophia.
Celitia nhẹ nhàng đặt tay mình lên bàn tay Sophia.
Đầu ngón tay cô lạnh như băng, lòng bàn tay lại nóng như lửa đốt.
Hơi ấm từ lòng bàn tay Sophia tan chảy lớp băng giá nơi đầu ngón tay Celitia, và như nước hòa vào sữa, cô siết chặt lấy tay nàng.
“…Được.”
Tiếng dương cầm tuôn chảy, hòa cùng dàn nhạc thính phòng đầy đủ. Sophia nắm tay Celitia, uyển chuyển bước vào vũ đài như một chú thiên nga.
Nghĩ rằng Celitia vốn yếu ớt, ít khi ra ngoài, có lẽ chưa từng tham dự vũ hội lần nào, Sophia khẽ thì thầm bên tai cô:
“Đừng lo, Lily. Cứ theo bước chị.”
Celitia không ngờ nghệch như Sophia nghĩ đâu.
Nhưng cô chỉ khẽ gật đầu, ngoan ngoãn trao toàn bộ quyền dẫn dắt cho Sophia.
Ánh sáng và bóng tối từ vòm mái nhẹ nhàng đung đưa, trong thứ âm nhạc du dương tuyệt mỹ, hai bóng hình lúc tách lúc rời, hòa quyện vào nhau.
Một đen, một trắng, tà váy bay lên theo những đường cong duyên dáng, tay áo lụa mềm mại múa lượn trên không trung, vẽ nên những đường nét thướt tha.
Chiếc trâm hình thiên nga đen đính trên ngực lấp lánh, Sophia nhìn thấy nó, nụ cười với Celitia càng thêm rạng ngời:
“Em đã đeo nó rồi. Trông rất hợp. Đúng như chị nghĩ, chỉ có em mới xứng đáng với nó.”
Má Celitia ửng hồng, khẽ đáp lời.
“Nhân tiện, Sophia này.” Celitia không kìm được hỏi câu đã thắc mắc suốt mấy hôm nay, “chiếc trâm này có một nửa khác phải không?”
Chú thiên nga đen trên trâm uốn cong cổ ra ngoài, tạo thành đúng nửa hình trái tim.
Nếu có một nửa khác, nó sẽ hoàn hảo tạo thành một trái tim trọn vẹn.
“Là bí mật đấy.” Sophia mỉm cười đầy huyền bí, “một lát nữa em sẽ biết.”
Thấy Sophia không phủ nhận, Celitia đoán chắc là có thật một nửa khác của chiêc trâm.
Chẳng lẽ sắp có một bất ngờ thú vị nào đó sao?
Nhưng nhìn vẻ mặt hào hứng, ranh mãnh đầy bí ẩn của cô ấy, Celitia không hỏi thêm nữa.
Bản nhạc đầu tiên tấu đến hồi kết, hai bóng hình tách ra, và Sophia, tay vẫn nắm lấy tay Celitia, kéo nàng vào vòng tay mình ngay khoảnh khắc nốt cuối cùng rung lên.
Celitia ngã vào lòng nàng, ngước lên thấy đôi mắt xanh thẳm của cô gái ấy trong veo và bao la như bầu trời.
Trong đôi mắt ấy phản chiếu hình ảnh của chính cô, và chỉ có hình ảnh của cô, chiếm trọn cả khoảng trời ấy.
Gương mặt Sophia dần kề lại gần, Celitia có thể cảm nhận hơi thở nàng phả nhẹ lên mình, mang theo hương oải hương quen thuộc.
Ấm áp, ngọt ngào và dịu dàng, chẳng hề công kích, nhưng lại không thể nào cưỡng lại.
Tim cô bỗng đập mạnh, vang như tiếng trống, cả trái tim loạn nhịp không thể kiểm soát.
Toàn thân Celitia cứng đờ, một lần nữa quên mất mọi phản ứng, chỉ tròn mắt nhìn cô gái phía trên.
Lẽ nào… trước mặt bao người thế này…
Nhưng rồi, gương mặt Sophia kề lại được nửa đường, thì dừng lại đúng lúc khi vẫn còn cách nửa sải tay.
Sophia khẽ đưa tay, gạt đi những sợi tóc ẩm ướt vì mồ hôi đang dính trên trán Celitia, vuốt lại mái tóc mái rối bời.
Những ngón tay nóng bỏng lướt qua làn da cô, mang theo hơi nóng lan tỏa đến tận nơi xa nhất.
Và khi bàn tay ấy rời khỏi má, trong lòng Celitia thực sự dâng lên một nỗi tiếc nuối mãnh liệt.
“Chuẩn bị cho điệu nhảy tiếp theo thôi.”
Đỡ cô gái đứng dậy khỏi vòng tay mình, Sophia buông Celitia ra, lùi lại một bước và mỉm cười với cô.
Theo nghi thức vũ hội, mỗi khi có bản nhạc mới, bạn phải đổi bạn nhảy – không thể nhảy mãi với cùng một người.
Chỉ có điệu nhảy cuối cùng mới được phép nhảy lại với bạn nhảy của điệu đầu tiên.
“Em… em không thể nhảy thêm nữa.” trái tim Celitia hỗn loạn, cô tiện miệng kiếm cớ, “em ra ngoài nghỉ một lát.”
Cô gái lại tao nhã cúi chào Celitia một lần nữa, mỉm cười nhìn cô rời khỏi vũ đài.
Celitia trốn khỏi vũ đài, tìm thấy chiếc áo choàng của mình trên ghế, quàng lại lên người.
Shanie và Benita vẫn đang ở gần đó ăn uống say sưa. Thấy Celitia trở lại, chúng vui vẻ vỗ vai cô:
“Tụi nì đều thấy hết nhé – ní và công chúa Sophia vừa nhảy đẹp lắm luôn!”
“Đúng đúng! Nhìn hai người hợp cực kỳ!!”
Chẳng có tâm trạng nào đáp lại lời khen, Celitia ngồi phịch xuống ghế, thở ra một hơi dài để dần ổn định nhịp tim.
Đèn chùm pha lê trên cao bỗng tắt phụt, chỉ còn một ngọn đèn duy nhất trên bục cao sáng lên.
“Ồ, chuyện gì thế?”
Shanie và Benita đang ríu rít vui vẻ, cũng phải giật mình vì điều này.
Marianne xuất hiện cùng Sophia, bước dưới ánh đèn sân khấu, giơ tay ra hiệu ra hiệu mọi người giữ im lặng một lát.
“Điệu nhảy đầu tiên đã kết thúc. Xin phép cho ta ngắt lời một chút.”
Marianne mỉm cười với mọi người trong đại sảnh, cất cao giọng để át đi những tiếng ồn phía dưới.
“Mọi người hẳn đều biết, mục đích ta tổ chức vũ hội lần này là để tìm một đối tượng xứng đôi cho đứa con gái yêu quý Sophia của ta.”
Phần chính cuối cùng cũng đến!
Tất cả mọi người có mặt đều phấn chấn, khép chặt miệng, dồn mọi sự chú ý lên Marianne.
Marianne giơ tay lên cao, phô bày vật trong lòng bàn tay cho mọi người bên dưới xem.
Đó là một chiếc trâm hình thiên nga đen, nạm một viên đá mắt mèo óng ánh, cổ uốn cong thành nửa trái tim, như đang tìm kiếm một nửa kia của mình.
“Trước hết, xin cảm ơn phái đoàn đến từ phương xa đã tặng cho Sophia món quà quý giá như vậy. Chúng ta vô cùng vinh hạnh. Chiếc trâm hình thiên nga đá mắt mèo óng ánh này thực ra có một nửa khác, và chúng ta đã giấu nó ở một nơi nào đó trong đại sảnh này. Đây là một trò chơi nho nhỏ của chúng ta – nếu ai có thể là người đầu tiên tìm thấy nó và mang nó trở lại đây, ghép với chiếc trâm trên tay ta… thì điều đó có nghĩa là vị khách này và Sophia thực sự là do nữ thần se duyên.”
Trò chuyện