Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 5 Kinh Thành Heian - Chương 36 Sự giúp đỡ của Kimiko
Dưới bầu trời đêm, Lily đặt chân đến tòa lầu các tuyệt đẹp bên cạnh hồ nước. Như thể đã biết trước về chuyến ghé thăm này, Kimiko đã đứng chờ sẵn ở cửa, trên tay cầm một chiếc đèn lồng.
“Cô chủ Kimiko……”
“À, Lily, đúng như ta dự đoán. Vậy điều gì đã đưa em đến cửa nhà ta vào tối nay thế?” Kimiko bật cười.
“Em… chuyện đó… tối nay em có chút rảnh rỗi và nhớ Cô chủ Kimiko… nên em đến thăm.” Lily lắp bắp, khuôn mặt ửng đỏ vì bối rối.
“Hehehehe, Lily bé nhỏ, em đang lúng túng kìa. Rõ ràng là em muốn gặp ta, tại sao không chịu thừa nhận chứ?”
“Á?”
“Lần ghé thăm này là vì vụ trộm tại Cục Thần Đạo và tên trộm bóng ma, đúng không?” Một nụ cười xảo quyệt hiện trên gương mặt Kimiko.
“Cô chủ Kimiko!” Lily sửng sốt. Sao Kimiko lại có thể nhạy bén đến vậy?
“Vào đi, chúng ta hãy thưởng trà trước rồi mới nói chuyện.”
Kimiko dẫn Lily vào trong Kiyoszawa, đến gian phòng có tầm nhìn đẹp. Hôm nay Nariaki không có ở đây, thế nên chỉ có hai người họ ngồi uống trà với nhau.
Vì muốn tìm kiếm lời khuyên, Lily không giấu giếm bất cứ điều gì. cô kể lại từ lúc đặt chân đến kinh thành Heian, gặp Bách Quỷ Dạ Hành, đưa thư cho Ayaka, rồi bị điều đến Cục Thần Đạo và những chuyện xảy ra sau đó.
“Ôi trời ơi, Lily ngốc nghếch, lần này em mắc lỗi lớn rồi.” Kimiko che miệng cười, “Em không điều tra kỹ nên chắc hẳn không biết, nhưng triều đình Heian hiện nay đã vô cùng mục nát. Hoàng thất, quan viên, các thế lực đều nhân danh triều đình để theo đuổi lợi ích riêng. Đại triều đình Heian cổ đại này nhìn bên ngoài thì có vẻ vững mạnh, nhưng bên trong đã mục rữa từ lâu.”
“Theo những gì ta biết, không chỉ riêng Cục Thần Đạo, mà cả các bộ phận như Quốc Phòng, Tài Chính cùng nhiều cơ quan khác đều đang dính líu đến tham ô, lợi dụng quyền hành để vơ vét của cải. Ta nghĩ Fujiwara no Ayaka đã cử em đến Cục Thần Đạo với hy vọng em có thể trở thành một nhân tố thay đổi tình hình, nhưng ai ngờ em lại quá ngây thơ, giờ thì em bị đưa vào bẫy rồi!” Kimiko giải thích.
“Bị đưa vào bẫy sao!?” Lily sững người.
Kimiko nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục, “Nếu gộp những tin đồn gần đây với những gì em vừa nói, ta có thể đoán rằng vị trí em được giao ở Cục Thần Đạo vốn dĩ được sắp đặt để biến em thành vật tế thần.”
“Vật tế thần?” Lily không thể hiểu nổi.
“Chỉ là, cô bé ngốc nghếch nhà em… lại tùy tiện phá nát món quà trường thọ của ai đó, khiến mọi chuyện vỡ lở. Vậy nên bọn chúng chỉ đơn giản là lợi dụng tình thế này để ra tay sớm hơn thôi.”
“Cô chủ Kimiko, em vẫn chưa hiểu… ý người là sao?”
“Hừm, ta đã từng nghe đồn, và ta nghĩ Ayaka cũng đã biết. Nhưng có tin tức rằng ngân khố quốc gia ở kinh thành Heian, kho báu hoàng gia, cùng một số kho tàng lớn, bao gồm cả kho của Cục Thần Đạo, đã bị vét sạch trong những năm gần đây. Sổ sách chính thức và tài sản thực tế hoàn toàn không khớp, đây là một vấn đề nghiêm trọng, nhưng không ai dám điều tra vì nó có thể liên quan đến cuộc tranh đoạt trong hoàng thất.”
“Cái gì!? Ngân khố đã trống rỗng từ trước rồi sao!?” Không có gì lạ khi Lily cảm thấy số lượng bảo vật trong đó vô cùng ít ỏi.
Cô hồi tưởng lại đêm đầu tiên đặt chân đến kinh thành Heian. Khi đó, cô đã cứu hoàng tử Narinaga và được giao một bức thư niêm phong để chuyển cho Ayaka. Tuy nhiên, thay vì được gặp mặt, cô lại bị cử đến Cục Thần Đạo.
“Chẳng lẽ… Tiểu thư Ayaka đã gửi em, một người ngoài cuộc, đến Cục Thần Đạo để giúp người điều tra vụ việc này?” Lily bỗng chốc hiểu ra.
“Phải, khả năng này rất cao. Như em nói, em vừa đến kinh thành Heian đã cứu hoàng tử Narinaga khỏi Bách Quỷ Dạ Hành. Tình huống đó vốn đã vô cùng kỳ lạ rồi. Lily, ta hiểu rõ về Bách Quỷ Dạ Hành hơn em nhiều, tất cả bọn chúng đều là đại yêu. Nếu em thực sự gặp phải Bách Quỷ Dạ Hành, làm sao có thể chống lại bọn chúng? Ta nghĩ nhóm quỷ mà em đối đầu chỉ là giả mạo, rất có thể do triều đình phái đi để ám sát hoàng tử Narinaga.”
“Cô chủ Kimiko, người nghĩ rằng lá thư em chuyển có liên quan đến ngân khố sao?” Đôi mắt Lily mở to đầy kinh ngạc.
“Những người hiểu rõ bí mật hoàng gia nhất, đương nhiên chính là thành viên hoàng tộc. Hoàng tử Narinaga sinh ra vốn yếu ớt, hiền lành, nhưng không thể chịu đựng nổi đám ký sinh này. Còn Ayaka, khi nhậm chức Tể Tướng, cô ấy đã thề sẽ hỗ trợ triều đình. Mặc dù vậy, ta nghĩ vẫn còn nhiều lý do khác khiến hoàng tử Narinaga đứng về phía Ayaka. Vậy nên, Lily bé nhỏ, em chính là người mà Ayaka đặt kỳ vọng—hy vọng có thể thanh tẩy triều đình nhơ bẩn của kinh thành Heian!”
“Chỉ là… em đã quá tức giận và lấy đi không ít bảo vật, tài nguyên trong ngân khố.” Lily lẩm bẩm, gương mặt ửng đỏ.
“Đúng vậy.” Kimiko nhìn cô với ánh mắt trách móc.
“Cô chủ Kimiko, em không hối hận về những gì mình đã làm. Dù kinh thành Heian có mục nát thế nào đi nữa, em cũng không ân hận. Chỉ là… em cần gặp Tiểu thư Ayaka, em không biết phải giải thích chuyện này với người ra sao. Xin người, hãy cho em một lời khuyên.”
“Hehehe, Lily bé nhỏ, nếu em là một yêu hồ, ta nhất định sẽ khen ngợi em. Nhưng theo giá trị quan của loài người, những gì em làm là sai đấy.”
“Dù thế gian có cho là sai lầm, em vẫn sẽ làm! Dù phải trả giá ra sao, dù hậu quả có thế nào, em cũng sẽ chịu đựng. Miễn là có thể giành lấy thêm sức mạnh!” Lily thở dốc, nhưng ánh mắt kiên định vô cùng.
“He he he, tính cách của em có chút giống bọn ta. Vì người mà mình quan tâm, em sẽ không chùn bước, bất kể phải dùng đến phương pháp nào.” Kimiko nhìn Lily đầy thấu hiểu và cảm thông. Một thiếu nữ loài người sao lại có chấp niệm sâu sắc đến vậy? Rốt cuộc số phận của cô gái này sẽ ra sao đây?
“Lily bé nhỏ, chuyện này không quá khó giải quyết đâu. Sao em không ở lại chợ đêm một thời gian? Nơi này, không ai dám động đến em cả. Vấn đề này, cứ để ta lo liệu, ta có vài cách có thể lật ngược tình thế chỉ trong vài ngày. Sau đó, em có thể rời khỏi chợ đêm.”
“Thật sao? Cô chủ Kimiko… Em thực sự không biết phải cảm ơn người thế nào!”
“Hay là lấy thân báo đáp đi nhé?”
“Á?? Cô chủ Kimiko, xin, xin người đừng đùa như vậy…”
“Ahahahahaha, ta chỉ nói đùa thôi, đừng nghiêm túc quá. Dù sao giúp em cũng không phải chuyện nhỏ. Nhưng Lily, em đã bắt được tên trộm bóng ma, hoàn toàn có thể giao con bé cho Ayaka, thế mà em không làm vậy. Em thả con bé đi rồi tìm đến chị gái đây. Em thà đối mặt với nguy hiểm một mình, một thiếu nữ với tấm lòng nhân hậu như vậy, chị đây rất khâm phục! Hơn nữa, Nariaki là người của chị, chị cũng nên cảm ơn em vì đã thả em ấy. Chuyện này, cứ để chị đây giải quyết.” Kimiko điềm nhiên tuyên bố, tràn đầy tự tin.
Lily cúi đầu cảm kích, “Cám ơn, Cô chủ Kimiko.”
Bởi kiểu dáng trang phục cô mặc, cúi người như vậy vô tình để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn trước mắt Kimiko.
Kimiko không nhịn được mà dán mắt vào cảnh tượng trước mặt, “Lily bé nhỏ, hôm nay em ăn diện đấy nhé. Lại còn gợi cảm thế này?”
“Á? Chuyện đó, chuyện đó…” Lily run rẩy, nếu biết tình huống được giải quyết dễ dàng thế này, cô đã không mặc như vậy. Không, không đúng… cho dù có khó giải quyết, thì cô ăn diện thế này để làm gì chứ? Nghĩ đến đây, Lily chỉ biết cúi gằm mặt, xấu hổ vì những suy nghĩ hỗn loạn của mình.
Kimiko khẽ nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu. “Ồ, em còn dùng cả nước hoa nữa sao? Ta chưa từng bắt gặp hương thơm này bao giờ… thật tinh tế, thật đặc biệt… thật quyến rũ…”
“Nếu chị Kimiko thích, em có thể tặng chị một lọ. Chỉ là… nó đã qua sử dụng rồi.” Lily ngượng ngùng, cố gắng lái sang chủ đề khác.
“Ta nghĩ hương này hợp với em hơn, nó hòa quyện hoàn hảo với mùi hương tự nhiên của em. Chị cưng thích nó hơn khi nó được tỏa ra từ chính cơ thể em.” Vừa nói, Kimiko vừa ngồi xuống bên cạnh Lily, nhẹ nhàng tiến sát lại và hít lấy mùi hương trên người cô.
“Chị… chị Kimiko… xin đừng ngửi em như vậy…”
Kimiko vòng tay ôm lấy eo Lily, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai và cần cổ mảnh mai của cô. Lily muốn đẩy chị ấy ra, nhưng nghĩ đến những gì mình đã nhận được từ Kimiko, cô lại do dự.
“Phải rồi, nếu một ngày nào đó em gặp được Ayaka, hãy nhắc nhở con bé một chút. Có những chuyện… nên mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Nếu cô bé ấy quá sắc bén, dù có mạnh mẽ đến đâu, ở chốn kinh thành Heian này, em nó vẫn sẽ phải chịu tổn thất lớn…”
“Những lời cảnh báo như vậy… với địa vị và sức mạnh của chị, chị nói ra vẫn thích hợp hơn. Em chỉ là một nữ samurai nhỏ bé đến từ vùng đất phương Đông, làm sao có tư cách đưa ra lời cảnh báo chính trị cho cô ấy?” Lily run nhẹ khi ngón tay của Kimiko lướt dọc trên làn da mịn màng nơi bờ vai mình.
“Ta là một yêu quái. Nếu ta đi cảnh báo, chẳng phải trông giống như đang dụ dỗ cô bé ấy đi sai đường sao? Lily, chuyện ở triều đình, ta có thể giúp em giải quyết. Nhưng Ayaka là một người phụ nữ rất nghiêm túc, vụ em lấy đồ từ Cục Thần Đạo, dù xét theo góc độ nào đi nữa, em cũng nên tìm một cơ hội để thú nhận với cô nhóc ấy.”
“Ể? Nhưng chị nói cô ấy rất nghiêm túc, nếu em thú nhận, chẳng phải em sẽ bị tống vào ngục sao?”
“Hừm, vậy là em chưa hiểu rõ Ayaka rồi. Gái nó có hai đặc điểm lớn: một là cực kỳ nghiêm túc, hai là rất bảo vệ thuộc hạ của mình, đặc biệt là những thuộc hạ nữ! Nếu em thú nhận với cô ấy, con bé ấy sẽ không nhốt em vào ngục đâu. Hừm… cùng lắm thì sẽ tự tay trừng phạt em thôi.”
“Hả!???” Lily khẽ run lên. “Tự tay trừng phạt… kiểu gì…”
Lily cảm thấy có chút chua xót. Cô đã vượt ngàn dặm đường đến đây… còn chưa gặp được Ayaka, mà đã sắp sửa bị cô ấy trừng phạt rồi.
Lily khẽ gật đầu. “Em hiểu rồi, cảm ơn chị đã nhắc nhở. Em sẽ suy nghĩ về chuyện này.”
“Hừm, cũng chỉ là một chút trừng phạt thôi, chứ Ayaka đâu phải như ta. Cô nhóc ấy hẳn là một người phụ nữ nghiêm nghị và chính trực, hình phạt của cô ấy sẽ không phải là làm chuyện này chuyện kia với em đâu.”
Lily than thầm trong lòng: “Mình đã lấy quá nhiều từ quốc khố, tuy không hề mắc nợ triều đình, nhưng lại thấy áy náy với Ayaka. Một khi đã làm rồi, thì phải gánh lấy hậu quả. Thế nên… mình phải chấp nhận hình phạt của Ayaka. Mình sẽ tìm một thời điểm thích hợp để thú nhận… rồi chấp nhận hình phạt của Ayaka…”
Không hiểu sao, càng nghĩ, Lily càng cảm thấy sự tự tin của mình sụt giảm, cơ thể cũng dần run rẩy không rõ lý do.
Trò chuyện