Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 4 Hành Trình Đến Yamashiro - Chương 91: Lồng ác mộng
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt ảm đạm, hàng chục chiến binh bao vây một thiếu nữ áo đỏ cùng vài yêu quái kỳ dị và hung bạo trên bờ tây đảo Ryu, hòn đảo chỉ rộng chừng vài dặm.
Trong tình cảnh này, thật khó để phân định đâu là chính, đâu là tà.
Lily là người chính nghĩa ư? Một cô gái thực sự đức hạnh và yêu chuộng hòa bình liệu có thể đến miền Tây để tham gia vào một trận chiến sinh tử hay không?
Tuy nhiên, ngay cả khi cô mong mỏi một cuộc sống bình lặng của một tiểu thư khuê các, cô có quyền lựa chọn chăng?
Một vài chiến binh nhận ra sự bối rối trong ánh mắt của thủ lĩnh Tamuramura, nhưng thay vì e sợ, bọn chúng lại hét vang đầy dũng mãnh và lao về phía Lily.
Lily vung kiếm Yasutsuna nghênh đón những lưỡi kiếm của đám samurai xông tới, chém chúng như chặt mía. Máu tung tóe dưới chân cô khi các chiến binh lần lượt gục xuống.
Kiuchidera Tesshin từ xa ném ra vài bùa chú phép về phía Lily. Những bùa chú này dường như có khả năng truy đuổi mục tiêu, song cô chẳng buồn để ý mà trực tiếp xông vào đội hình của các samurai Võ đường Maro. Cuối cùng, bùa nổ tung giữa đội ngũ, vô tình làm thương chính người phe hắn.
Những bùa phép tầm cỡ này không thể gây thương tổn cho Lily, nhưng trang phục của cô lại không thể tránh khỏi sức công phá của chúng.
“Tamuramura, hẳn ngươi cũng rõ là không thể giết ta. Dẫu đây là lần đầu tiên ta đặt chân đến Kansai, ta vẫn tôn trọng danh tiếng của ngài Tamuramaro. Vì lý do đó, ta không muốn gia tăng thêm hận thù giữa ta và Muzai no Ryouiki. Hãy dừng lại tại đây đi, đừng ép ta!” Lily lùi về một khoảng đất trống rộng rãi hơn và lớn tiếng nói với Tamuramura cách đó không xa.
“Chuyện đã đến nước này mà ngươi còn cầu xin tha mạng ư?! Kagami Lily, ngươi tưởng rằng chúng ta sẽ để ngươi sống sót sau khi đã sát hại nhiều anh em của ta như vậy sao? Ta chỉ mong được chặt ngươi thành trăm mảnh!” Linh lực cuồn cuộn bao bọc quanh thân Tamuramura trở nên hỗn loạn.
Ánh mắt của đám samurai xung quanh cũng đỏ rực vì căm hận. Chúng gầm lên dữ tợn, như hổ đói lao vào vị trí của cô mà không hề e dè sinh tử.
“Các ngươi ép ta phải làm vậy!”
“Anh đào bạo vũ – Loạn anh!”
Những cánh hoa anh đào hội tụ giữa đất trời, rồi như những lưỡi dao sắc bén, điên cuồng giáng xuống quân đoàn samurai!
“Kagami Lily, đừng tưởng rằng lĩnh ngộ được một bí cảnh thì có thể kiêu ngạo như vậy!” Toàn thân Tamuramura bùng lên một luồng khí tức hoang dã và cổ xưa.
“‘Cổ Cảnh · Thiên Bình Pháp Tự!”
Ầm! Sau lưng Tamuramura, một bức bình phong rộng lớn cao chừng mười thước bất chợt trồi lên từ mặt đất. Bức bình phong có màu hoàng kim sẫm, trên bề mặt là những bức tranh phai màu xanh lục, đen và trắng, mô tả huyền thoại về những cuộc chiến xa xưa. Nếu quan sát kỹ, có thể thấy các tướng lĩnh, binh sĩ cùng khung cảnh phai mờ trong tranh dường như đang di động, tựa như một đạo quân đang tiến vào chiến trường!
Bức bình phong mở rộng ra sau lưng Tamuramura, bao phủ phạm vi trăm mét nơi Lily và đám chiến binh đang giao đấu.
Hiện tượng kỳ lạ này làm khuất tầm nhìn của những kẻ đang quan sát, chỉ để lại những âm thanh gào thét dữ dội của trận chiến.
bí cảnh của Tamuramura vô cùng gò bó, lại tương khắc với bí cảnh của Lily, khiến cô đánh mất ưu thế. Không gian bị thu hẹp, sức mạnh của Anh Đào Bạo Vũ cũng không thể phát huy trọn vẹn.
“Nếu là anh trai ta thi triển bí cảnh này, chỉ một mình nó cũng đủ để nghiền nát ngươi! Còn ngươi, cái gọi là lĩnh ngộ bí cảnh vẫn chẳng thể sánh với ta! Ha ha ha, Kagami Lily, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!” Tamuramura cười vang.
Bức bình phong tỏa ra một luồng áp lực nặng nề, đè nén linh lực của Lily, nhưng may mắn cô đã dùng Anh đào bạo vũ để hóa giải phần lớn.
Trên bức bình phong cổ xưa, đại quân trong tranh đồng thanh phát ra những tiếng hò hét như thúc giục tinh thần các samurai và chiến binh của Tamuramura, khiến sức mạnh và sĩ khí bọn chúng tăng lên đáng kể!
Lũ samurai điên cuồng lao vào Lily và đồng đội, chẳng màng sống chết.
Yêu ngư do còn ở trong hồ lúc bí cảnh mở rộng nên đã bị tách khỏi Lily.
Nếu yêu ngư dốc toàn lực đâm vào bức bình phong khổng lồ này, có lẽ sẽ phá vỡ được một phần, nhưng điều đó cũng chẳng mang lại tác dụng gì lớn lao. Bởi lẽ, phần sụp đổ có thể dễ dàng tái tạo, hơn nữa, linh ngư cũng không thể tạo ra mối đe dọa thực sự trên cạn. Ảnh thể mà Lily vẽ ra không thể hóa thành hình dạng con người.
Chứng kiến phe mình bị đàn áp thảm hại, cơn giận trong lòng Lily bùng lên.
“Ta không thể thoát khỏi bí cảnh này, nhưng ngươi cũng bị giam hãm trong đây!”
“Anh Đào Yểm Nguyệt!”
Vụtt—! Vụtt—! Vụt—!
Lily ngưng tụ một thanh trường đao màu đỏ thẫm khổng lồ, nhưng chưa dừng lại ở đó. Từng lưỡi trăng lưỡi liềm ánh sáng bắn ra liên tục, mỗi nhát mang theo uy lực khác nhau!
Không gian trăm mét chật chội chẳng khác nào một cơn ác mộng khi vô số lưỡi trăng lao tới. Thời gian ngắn ngủi, không gian hạn chế, đám samurai không thể né tránh. Nhiều kẻ bị lưỡi đao chém trúng, có kẻ tan xương nát thịt chỉ sau một nhát.
Mỗi khi lưỡi trăng chạm vào bí cảnh, chúng vẫn giữ đủ sức mạnh để bật ngược lại vài lần, khiến trận địa tràn ngập những lưỡi đao cuồng loạn quét qua tứ phía.
Lily siết chặt bắp đùi trắng muốt, đứng vững trên chiến trường, liên tục xuất ra từng đợt Anh Đào Yểm Nguyệt.
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên khi kẻ địch liên tục bị chém rách, mà vì không gian quá hẹp, bọn chúng thậm chí còn chẳng thể trốn chạy. Tamuramura dốc sức đánh tan một số lưỡi đao, nhưng cũng không thể chặn hết tất cả. Hắn tuy không e ngại những đòn tấn công này, nhưng thuộc hạ của hắn lại chịu tổn thất nặng nề.
“Con tiện nhân!!!” Tamuramura phẫn nộ gầm lên. Hắn vẫn còn e dè thanh kiếm kỳ lạ của Lily, nhưng dẫu vậy, vẫn cắn răng lao thẳng vào cô.
Đối diện với nhát chém dữ dội của Tamuramura, Lily lập tức vung Mikazuki và Yasutsuna nghênh đón.
Keng—!!!
Sức mạnh từ đòn chém của Tamuramura hoàn toàn vượt trội. Lily bị đánh văng đi dữ dội, lao thẳng vào bức bình phong rồi rơi xuống đất.
Thế nhưng—
“A!”
Tamuramura đột nhiên ôm lấy ngực, quỳ một gối xuống đất, cả người run lên bần bật. Khuôn mặt tái nhợt đẫm mồ hôi lạnh, từng tiếng rên rỉ đau đớn bật ra không thể kiểm soát!
Nhát chém khi nãy đã xuyên thẳng vào cơ thể Tamuramura, gây tổn thương đến tận linh hồn hắn.
Tamuramura là một cường giả đỉnh phong của cấp Vĩnh Hằng, lại tu luyện kiếm thuật cổ xưa, nên hắn có sự am hiểu sâu sắc về bí cảnh. Linh hồn hắn cũng kiên cố hơn yêu ngư rất nhiều, nhưng dù vậy, đòn công kích vừa rồi lại quá mức khủng khiếp. Tamuramura—một kẻ thân thể rắn chắc như đồng thép—vậy mà lại cảm thấy đau đớn!
“Con yêu nữ! Ngươi đã dùng tà thuật gì?!”
Ở cấp bậc của Tamuramura, muốn khiến hắn chịu đau đớn là chuyện không dễ, nhưng cơn đau này lại vượt qua phạm trù thể xác, trực tiếp ảnh hưởng đến linh hồn!
Linh hồn chính là trung tâm điều khiển linh ngọc Vĩnh Hằng, nếu nó bị thương tổn, dòng chảy linh lực trong cơ thể cũng sẽ rối loạn!
Lily trông có vẻ chật vật khi bị đập vào bức bình phong rồi rơi xuống đất, nhưng thực chất cô đã hóa giải phần lớn lực va chạm nhờ vào nội y thạch anh tím, thứ mang đến phòng ngự linh lực gấp trăm lần.
Nếu bị Tamuramura chém trúng trực tiếp, chắc chắn cô sẽ chết, nhưng đối kháng một đòn va chạm vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của cô.
Dù đòn đánh có mạnh đến đâu, nếu phòng ngự linh lực không bị phá vỡ, bản thân cô sẽ không chịu thương tổn gì đáng kể. Nhưng một khi phòng ngự bị xuyên thủng, cô sẽ phải gánh chịu toàn bộ uy lực của đòn đánh đó.
Lily hơi chấn động, nhưng ngoại trừ chút choáng váng, cô hoàn toàn không hề hấn gì.
Dù sao đi nữa, thanh Mikazuki bát phẩm và Yasutsuna cửu phẩm của cô cũng chẳng hề thua kém thanh kiếm bát phẩm của Tamuramura.
“Cái gì?!”
Tamuramura kinh hãi khi thấy Lily đứng lên như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Sao có thể? cô ta làm thế nào mà chống lại toàn lực công kích của ta mà vẫn nguyên vẹn?! Quả nhiên là đang mặc một bảo vật phòng ngự phi thường!”
“Tại sao nữ nhân này lại có nhiều bảo vật như vậy?!”
Hắn nghĩ đến thế hệ các cường giả cùng thời với mình, bọn họ đã tranh đấu bao năm trời ở Kansai, thế nhưng những thứ bảo vật mà họ vất vả có được lại chẳng thể sánh với những gì Lily đang sở hữu.
Lòng đố kỵ trong hắn bùng lên như lửa cháy!
“Ta sẽ giết ngươi! Bảo vật phòng ngự đó sẽ thuộc về ta!”
Trong màn che của bí cảnh, Tamuramura hoàn toàn lộ rõ bản tính thật, vứt bỏ hoàn toàn cái gọi là danh dự mà một tiền bối nên có. Trước mặt bảo vật quý giá, trong mắt hắn chỉ còn lại sát ý và lòng tham!
Lily lạnh lùng đáp lại:
“Lão già háo sắc, cho dù ta có đưa ngươi, ngươi cũng chẳng mặc nổi!”
Không chút chần chừ, cô lao thẳng đến đón lấy Tamuramura đang xông đến.
Mikazuki vang lên một tiếng ngân, ánh sáng xanh tím ma mị lóe lên khi cô vung kiếm chém tới.
Chỉ cần tàn dư dao động từ một lần giao kiếm cũng có thể tổn thương linh hồn, nếu bị chém trúng trực diện, linh hồn hắn có thể sẽ tan vỡ mà chẳng để lại dấu vết!
Tamuramura, sau khi nếm trải sự khủng bố của thanh kiếm này, không còn dám liều lĩnh đỡ đòn. Hắn lập tức khựng lại giữa chừng, xoay người né tránh đường kiếm của Lily.
“Thân pháp thật tốt!” Lily kinh ngạc.
Ngay sau khi né tránh, Tamuramura quay nửa người, vung kiếm quét ngang về phía Lily. Thanh kiếm của hắn lóe lên ánh sáng linh lực nâu vàng, mang theo một khí thế cổ xưa đầy uy nghiêm!
Lily chỉ có thể giương Yasutsuna lên đỡ.
Keng—!
Lực đạo như núi giáng thẳng xuống người Lily, đập cô văng ra xa mấy thước, tạo thành một hố sâu trong nền cát.
Tamuramura lập tức nắm bắt thời cơ, xuyên qua làn bụi mù dày đặc, lao thẳng đến tấn công Lily khi cô còn đang ngã xuống!
Tuy nhiên, Lily hoàn toàn không bị thương.
Cô duỗi đôi chân thon dài, chính xác đá vào cổ tay Tamuramura, làm gián đoạn đòn chém mà hắn sắp vung xuống. Nhờ lực phản chấn từ cú đá, cô lộn ngược về sau, nhẹ nhàng bật dậy.
Ổn định lại tư thế, cô lập tức giương Yasutsuna lên chặn đòn công kích tiếp theo của Tamuramura, đồng thời dùng Mikazuki đâm thẳng vào vùng bụng trên của hắn.
Tamuramura vội vã lùi lại, suýt nữa bị Mikazuki xuyên thủng. Nếu lưỡi kiếm đó cắt vào người hắn, hậu quả thế nào thật khó mà tưởng tượng. Nghĩ đến đó, lòng hắn bất giác run lên.
“Khốn kiếp! Nếu không phải vì thanh yêu đao này, ta đã xử lý xong ả đàn bà này từ lâu rồi!”
Xét về sức mạnh thuần túy, Tamuramura vượt trội hơn Lily rất nhiều. Nhưng đặc tính kỳ lạ của thanh katana trong tay cô khiến những đòn công kích dữ dội của hắn không thể phát huy trọn vẹn.
Dù hắn có thể dùng sức mạnh áp đảo Lily, nhưng bảo vật phòng ngự mà cô đang mặc khiến việc gây tổn thương cho cô trở nên vô cùng khó khăn.
Muốn giết cô, hắn chỉ có một cách—chém trúng trực tiếp!
Nhưng điều này nói dễ hơn làm.
Tuy Tamuramura sở hữu lực lượng bá đạo, tốc độ ra đòn của hắn lại không thể sánh bằng Tamurakonoe. Cơ thể hắn cũng không linh hoạt như Lily.
Đặc biệt, với tuổi tác của hắn, việc chủ yếu dựa vào cảnh giới cao hơn và lượng linh lực dồi dào để áp đảo đối phương cũng đồng nghĩa với việc phản ứng và cảm quan chiến đấu của hắn không còn nhạy bén như trước.
Mặc dù Kiuchidera đã dùng thuật pháp tăng cường sức mạnh cho Tamuramura, nhưng bản thân lão chỉ là một thuật sĩ, chứ không phải một onmyoji.
Thuật pháp mà hắn thi triển chỉ giới hạn ở cấp thấp và trung cấp. Trong khi đó, Lily lại được nhận pháp thuật cấp cao từ Kagura.
Dù hiện tại Kagura vẫn còn yếu, chủ yếu dựa vào sự bảo hộ của Yuki-Onna, núp ở hậu phương để thi triển các pháp thuật phòng thủ và hỗ trợ, nhưng ngay cả những pháp thuật tấn công thỉnh thoảng cô tung ra cũng không thể sánh được với các cao tăng hay onmyoji chuyên về công kích.
Xét về bản chất, Kagura cũng có thể xem như một loại thuật sĩ. Các phép tấn công cấp cao của cô có thể gây thương tổn cho những kẻ địch thông thường, nhưng vẫn còn kém xa những đại thuật của Yuki-Onna.
Trong khi Lily giao đấu với Tamuramura, yêu miêu lại trở thành một thế lực đơn độc, không ai có thể ngăn cản.
Nó hoàn toàn bộc lộ bản tính hung tàn và khát máu nguyên thủy, lao vào cắn xé từng võ sĩ samurai mà nó vồ trúng.
Từng tên một, các samurai dưới trướng Võ đường Maro ngã gục dưới móng vuốt của yêu miêu!
Tốc độ giết chóc của nó quá nhanh, khiến Tamuramura hoàn toàn không thể can thiệp trong lúc hắn còn bận chống lại Lily.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều bị nhốt trong một khu vực nhỏ, không có đường chạy trốn!
Sự nhanh nhẹn của yêu miêu khiến nó dễ dàng truy đuổi con mồi, thi thoảng lại chạy quanh vòng tròn, tựa như đang chơi đùa với những kẻ bị dồn vào đường cùng.
Có lẽ nó hoàn toàn có thể xé toạc bí cảnh này nếu muốn—nhưng nó đã không làm vậy.
Đối với nó, đây chẳng khác nào một sân chơi riêng.
Bí cảnh vốn được dựng lên để giam giữ Lily và những người khác, giờ đây lại trở thành lồng giam tử thần đối với đám võ sĩ của Võ đường Maro!
Dần dần, số lượng samurai còn sống sót trong bí cảnh ‘Cổ Cảnh · Thiên Bình Pháp Tự’ giảm xuống, chỉ còn lại Tamuramura, Kiuchidera, và một số ít cao thủ linh ngọc.
Tamuramura nhìn Lily, đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy căm hận:
“Kagami Lily… không chỉ giết Tamurakonoe bằng yêu thuật, ngươi còn đồ sát nhiều anh em của ta! Con nhãi như ngươi, tội lỗi đã không thể dung tha!”
Lily giữ vững thanh kiếm đẫm máu trong tay, ánh mắt lạnh lùng:
“Nếu ta không giết bọn chúng, kẻ phải chết chính là ta. Là các ngươi ép ta ra tay!”
Tamuramura cười gằn, giọng hắn đượm vẻ tàn độc:
“Không ngờ ta lại phải dùng đến chiêu này để đối phó với một tiểu bối đến từ phương Đông như ngươi… Ha ha ha! Kagami Lily, chiêu này là do chính tay anh trai ta truyền dạy. Ngươi nên thấy vinh hạnh khi được chết dưới một tuyệt kỹ do Ngài Tamuramaro sáng tạo!”
Khí tức quanh Tamuramura bất chợt tụt xuống, trở nên tĩnh lặng như một người bình thường.
Nhưng chính ánh mắt hắn lại khiến Lily cảm nhận một mối nguy hiểm chưa từng có!
Trò chuyện