Thư Viện Novel
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
Prev
Next

Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 4 Hành Trình Đến Yamashiro - Chương 66: Vào Hai Mặt Của Ngọn Núi

  1. Home
  2. Nguyền Kiếm Cơ
  3. Chương 66: Vào Hai Mặt Của Ngọn Núi
Prev
Next

“Ta quyết định tiến vào dãy núi và thám hiểm một chút.” 

 

Khi hoàng hôn buông xuống, Tamurakonoe đứng dậy từ tảng đá với dáng vẻ ung dung. Dù khuôn mặt hắn đẹp tựa ngọc tạc, tấm lưng lại ẩn chứa nét cường tráng đầy khí chất nam nhi.  

 

Giọng nói của hắn cũng trầm ấm và đầy từ tính, đủ sức khiến nhiều thiếu nữ mềm nhũn ngay khi nghe thấy.  

 

Tuy nhiên, điều này chẳng gợn lên chút sóng nào trong lòng Shimizu, nhất là khi cô hiểu rõ bản chất xảo quyệt của hắn.  

 

Shimizu rên nhẹ một tiếng rồi loạng choạng đứng dậy, cố gắng điều chỉnh trọng lượng cơ thể để giảm áp lực lên chân bị băng bó.  

 

Tamurakonoe tùy ý ném cho cô một thanh kiếm tre ngắn. “Dùng nó làm gậy chống đi. Khi di chuyển, ngươi đi phía trước ta— cách khoảng mười mét. Cũng không được tự ý tăng tốc mà chưa có sự cho phép của ta. Ta tuyệt đối không dung thứ bất kỳ nỗ lực chạy trốn nào.”  

 

“Vậy ra, ngươi định dùng ta làm mồi nhử?” Shimizu lạnh lùng hỏi.  

 

“Ồ? Ngươi thiếu tự tin đến vậy sao? Chẳng phải ngươi là Minamoto no Shimizu, nữ kiếm khách thiên tài của phương Đông, người không hề nao núng khi khiêu chiến với ta sao? Giờ đây, khi sắp bước vào dãy núi chưa ai từng đặt chân, ngươi lại sợ rồi à?”  

 

“Ngươi nói đúng. Dù có nguy hiểm đi trước thì vẫn còn đỡ hơn phải nhìn cái bản mặt ngươi!”  

 

“Hahahahaha, ngươi có biết bao nhiêu cô gái phương Tây đã tự nguyện lao vào vòng tay ta chỉ sau một ánh nhìn không? Họ thậm chí còn không thể kiềm chế được sự phấn khích của mình.” Tamurakonoe nở nụ cười đầy quyến rũ.  

 

Shimizu không kiềm được cảm giác buồn nôn. “Chúng ta có thể đi chưa?”  

 

Cô không thể chống lại mệnh lệnh của Tamurakonoe, nhưng bản thân cô cũng muốn khám phá hòn đảo này. Càng sớm tìm hiểu được nơi này, cô càng có cơ hội rời đi để tìm Lily.  

 

“Vậy thì đi thôi.”  

 

Tamurakonoe không hoàn toàn chán ghét phụ nữ, nhưng hắn cũng chẳng hứng thú. Shimizu không phải kiểu người hắn thích, và với khí chất cao quý lẫn sức mạnh của mình, hắn chẳng bao giờ thiếu những người phụ nữ vây quanh.  

 

Shimizu cắn răng chịu đựng cơn đau ở chân, dùng thanh kiếm tre như một cây gậy chống. cô cố gắng bước đi thật bình thường, nhưng chẳng có cách nào che giấu dáng đi tập tễnh của mình. Đòn tấn công của Tamurakonoe đơn giản là quá hiểm ác.  

 

Cô chỉ có thể chậm rãi tiến về phía trước, hướng đến ngọn núi đang tỏa ra một luồng khí tức khó tả.

 

Vừa khi Shimizu tiến gần đến ngọn núi bí ẩn, một làn sóng cổ xưa, kéo dài qua năm tháng, khẽ khuấy động giác quan của cô.  

 

“Hử?”  

 

Đây là loại dao động gì vậy? Nó dường như phát ra từ sâu bên trong ngọn núi.  

 

Shimizu che giấu sự cảnh giác, quay lại liếc nhìn Tamurakonoe. Hắn vẫn bình thản như mọi khi, giữ khoảng cách mười mét phía sau cô. Khi ánh mắt hai người giao nhau, Shimizu không nhận thấy bất kỳ biểu hiện bất thường nào trên khuôn mặt hắn.  

 

Hắn không cảm nhận được dao động này. Shimizu lập tức phán đoán.  

 

Tamurakonoe mạnh hơn cô rất nhiều, vậy tại sao chỉ có cô cảm nhận được sự dao động kỳ lạ này mà hắn thì không?  

 

Có thứ gì đó bên trong ngọn núi đang gọi cô sao?  

 

“Có chuyện gì vậy?” Tamurakonoe hỏi.  

 

“Tiếp theo ta nên đi hướng nào?” Shimizu cố tình che giấu phát hiện của mình.  

 

“Chọn bất kỳ con đường nào ngươi muốn để lên núi, trừ khi ta có chỉ thị khác.” Tamurakonoe đáp.  

 

“Vậy nếu có chuyện gì xảy ra, ngươi không liên quan, đúng không?” Shimizu dò xét.  

 

Tamurakonoe không trả lời.  

 

Shimizu tiếp tục tiến về phía trước, tỏ vẻ như đang thám hiểm ngẫu nhiên. Thực tế, cô đang men theo một con đường vòng để tiếp cận nguồn dao động bí ẩn kia.  

 

Nếu cứ đi thẳng một mạch thì quá đáng ngờ. Tamurakonoe là kẻ rất cẩn trọng, nếu phát hiện có gì khác thường, hắn sẽ lập tức đề cao cảnh giác.  

 

Bóng tối dần bao phủ bầu trời, tiếp nối bởi từng cơn gió lạnh và những hạt mưa lất phất.  

 

“Ugh! Ta ghét nhất là trời mưa. Ngươi là kiểu con gái có liên kết với thủy nguyên tố à? Hôm qua đã mưa to rồi, giờ lại mưa nữa!” Ui tỏ rõ vẻ khó chịu khi ngước nhìn bầu trời.  

 

“Có thể phía trên núi có hang động để trú mưa.” Lily suy tư rồi nói. cô muốn thuyết phục Ui leo lên núi, bởi chính cô cũng muốn thăm dò hòn đảo hoang này.  

 

“Ta không thích núi cao, nhưng… so với mưa thì còn đỡ hơn.” Ui tháo sợi dây đang treo Lily khỏi cành cây.  

 

“Giữ thanh kiếm cho chắc!” Sau khi nhét cán kiếm vào miệng Lily, Ui kéo sợi dây quanh cổ cô rồi hướng về phía ngọn núi sừng sững.  

 

Dãy núi rải rác những cây cổ thụ khổng lồ, lay động nhẹ giữa màn sương tím trôi lững lờ. Mỗi cây đều cao vút và cường tráng, rõ ràng đã tồn tại hàng nghìn năm. Lớp sương tỏa ra ánh sáng mờ ảo, phủ lên những cành cây đan xen, tạo thành những cái bóng tựa yêu mộc khổng lồ, che phủ thân hình các thiếu nữ.  

 

Ui bất giác rùng mình. “Ta thật sự không thích bầu không khí của ngọn núi này.”  

 

Mưa ngày càng nặng hạt, từng giọt nước rơi từ tán cây rộng lớn xuống bụi rậm bên dưới, phát ra những tiếng ‘tách tách’ lạnh lẽo.  

 

“Linh lực thăm dò không có tác dụng ở đây.” Ui phàn nàn.  

 

“Tới gốc cây lớn phía trước, rẽ phải năm mươi mét. Dưới thung lũng có một hang động.” Lily gợi ý.  

 

“Hả? Sao ngươi biết?” Ui hỏi mà không quay đầu lại.  

 

Lily không nói thêm gì.  

 

Ngay lúc này, Ui chợt bừng tỉnh. cô vội quay lại. “Tại sao ngươi có thể nói chuyện?”  

 

Cô không nhận được câu trả lời bằng lời nói, mà bằng cảnh tượng trước mắt. Yasutsuna khẽ dao động lên xuống theo từng nhịp thở của Lily, tựa hồ đang vững vàng tựa vào vòng ngực đầy đặn của cô.  

 

Ánh mắt Ui thoáng trở nên u ám.  

 

Cô kéo Lily, cẩn trọng bước đi theo hướng đã định. “Kính Nữ, tốt nhất là ngươi đừng lừa ta. Nếu không thì xem ta xử lý ngươi thế nào.”  

 

May mắn thay, quả thật có một hang động tại vị trí đó.

 

Dưới lớp sương mù kỳ lạ làm suy yếu khả năng dò xét tâm linh, Lily tận dụng lợi thế từ bí cảnh Anh Đào Bạo Vũ của mình.

 

Giữa những thân cổ thụ rậm rạp, không ít trong số đó thực chất là anh đào. Những cây anh đào này đóng vai trò như “cột mốc” giúp Lily quan sát khu rừng. Dù hiệu quả không thể so bì với bình thường, nhưng nhờ chúng, Lily vẫn có thể mở rộng tầm quan sát lên đến hàng trăm mét.

 

Cả hai tiến vào hang động, cuối cùng cũng tìm được nơi trú mưa.

 

Vì Lily bị trói, Ui đành phải tự mình thu thập củi và nhóm lửa. Khi mọi thứ đã ổn định, cô bắt đầu cởi đồ, định dùng sợi tơ của kendama làm dây phơi quần áo trước lửa.

 

Ban đầu Lily không muốn nhìn, nhưng vô tình bắt gặp thứ gì đó trên lưng Ui. Đó là những vết sẹo—rất nhiều vết sẹo. Dù đã lành từ lâu, nhưng dấu tích tàn nhẫn vẫn còn đó; có vết thậm chí trông giống như bỏng nghiêm trọng. Một cô gái trông yếu mềm như thế lại mang trên mình những vết thương khủng khiếp… Lily không kìm được mà thốt lên đầy kinh ngạc.

 

“Tại sao…”

 

Ui chợt khựng lại, để mặc chiếc kimono trượt xuống, lộ ra bờ vai và tấm lưng trần. Khi lớp vải tiếp tục hạ xuống, ánh lửa bập bùng liền soi rọi thêm nhiều vết sẹo khác.

 

“Hửm, ý cô là mấy vết sẹo này à?”

 

“Nhóc đã đạt đến cảnh giới Linh Ngọc. Dù linh lực của nhóc không chuyên về chữa thương, nhưng làn da đáng lẽ phải hồi phục gần như hoàn hảo rồi mới đúng. Vì sao cô vẫn giữ lại những vết sẹo trên lưng?” Lily hỏi.

 

“Hừm, Kagami Lily, ta muốn trừng phạt, sỉ nhục, và giết cô. Vậy mà cô lại tỏ ra lo lắng cho ta sao?”

 

Khi Ui xoay người lại, một vài vết trầy xước cũng hiện ra trên đôi gò bồng đảo bé nhỏ của cô.

 

Cô vắt quần áo lên sợi tơ, sau đó ngồi xuống, hai tay ôm trước ngực. Đôi chân co lại vô tình làm lộ phần đùi trong, nơi có một vết sẹo mang hình dạng rất đặc biệt—rõ ràng đã bị khắc lên bằng lưỡi dao sắc bén.

 

Từ góc nhìn của Lily, dòng chữ trông như bị đảo ngược, nhưng cô vẫn đọc được: “Con Ngu.”

 

Nét chữ tuy thanh mảnh, nhưng lại toát ra sự tàn nhẫn lạnh lẽo.

 

Một cô gái trẻ, làn da trắng nõn nà, vậy mà lại bị khắc lên một chữ như thế…

 

“Nhìn thấy rồi sao?” Ui cất giọng u ám, “Tại sao cô lại trông đầy thương hại và đau xót như vậy? Cô dường như còn quan tâm đến ta hơn chính bản thân ta. Lòng trắc ẩn của cô có phải tỉ lệ thuận với kích cỡ bộ ngực không hả?”

 

Lily phớt lờ lời mỉa mai tục tĩu kia, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ta hiểu rằng mỗi người tu luyện đều phải trải qua những nguy hiểm và gian khổ nhất định. Nhưng tại sao cô không xóa đi những vết sẹo ấy? Cảnh giới Linh Ngọc hoàn toàn có thể làm được điều đó, đúng không?”

 

Ngọn lửa căm hận trong mắt Ui bùng cháy dữ dội như ánh lửa trại, nhưng gương mặt cô lại mang vẻ lãnh đạm đầy u ám. “Ta nhìn nhận cơ thể phụ nữ khác với đám đàn bà phương Đông các người. Các người nghĩ rằng phụ nữ thì nhất định phải láng mịn và hoàn mỹ như ngọc sao? Chẳng qua các người chỉ muốn bảo vệ cơ thể hoàn hảo của mình để đi mê hoặc người khác mà thôi! Ta không hề có những suy nghĩ dâm loạn như cô, suốt ngày chỉ chăm chăm làm sao để có một thân hình quyến rũ hơn, gợi cảm hơn. Kagami Lily, cô thật trơ trẽn! Chẳng lẽ cả cuộc đời cô chỉ sống để quyến rũ kẻ khác sao?”

 

“Hả? Chuyện này… cô đang nói cái gì vậy?” Lily cau mày. “Phụ nữ yêu thích cái đẹp, lẽ tự nhiên phải theo đuổi cái đẹp. Ta cũng không phủ nhận rằng ta mong muốn được một số người trân trọng, nhưng điều đó không có nghĩa là ta có tư tưởng bất chính hay cố ý quyến rũ ai cả. Đây là đạo của trời—đạo của trời khiến phụ nữ trở nên xinh đẹp. Một nữ tu không chỉ cần vươn tới những cảnh giới cao hơn về sức mạnh, mà còn phải theo đuổi vẻ đẹp tương ứng. Đó mới là con đường dành cho nữ nhân. Chứ không phải như cô nói. Nếu theo lý luận của cô, thì mọi thứ đẹp đẽ đều là nhơ nhuốc và đáng khinh hay sao?”

 

Lily thực sự đồng cảm với Ui dù cô ta là kẻ địch, bởi đó là lẽ tự nhiên của con người. Nhưng quan điểm của Ui về vẻ đẹp nữ giới lại khiến Lily vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

 

“Thôi đi! Ta không muốn tranh luận với cô về chuyện thế nào mới là đúng đắn đối với phụ nữ.” Ui đứng dậy. “Hừm, ta cũng phần nào hiểu rồi, được chưa?”

 

“Hả?”

 

Ui lấy ra yếm ngọc của Lily và mặc vào. Bộ yếm này vừa khít với Lily, nhưng khi khoác lên người Ui, trông nó lại rộng thùng thình, hoàn toàn không vừa vặn.

 

“Hừm, có vẻ như chủ nhân ban đầu của bảo vật này cũng là một con ả lăng loàn của Takamagahara!”

 

“Cô… sao có thể báng bổ thần linh?!” Lily lo lắng hỏi. Chính nhờ nữ chiến thần vô danh kia mà cô mới có được bảo vật này, đã nhiều lần giúp cô thoát khỏi hiểm nguy. Vì thế, Lily luôn biết ơn và sẽ không dung thứ cho bất kỳ lời lẽ báng bổ nào nhắm vào cô.

 

“Thôi được rồi, ta nói cho cô biết! Khi ta mặc yếm ngọc này, ta gần như không nhận được bất kỳ hiệu quả phòng ngự nào vì nó không vừa với ta. Bí pháp bên trong nó không chấp nhận ta! Thế nào, giờ cô hài lòng chưa, đồ đàn bà ngực bự?!”

 

Ui ném mạnh yếm ngọc vào mặt Lily, sau đó nhấc bàn chân nhỏ nhắn đặt lên vai cô. Cô ta dùng roi nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt Lily, di chuyển đến đôi môi hồng nhuận của cô. “Nếu như cô nói đúng, rằng gợi cảm và dịu dàng là bản chất tự nhiên của phụ nữ, vậy… cô có biết rằng thiên chức của phụ nữ chính là bị chinh phục không? Một nữ nhân vừa quyến rũ vừa xinh đẹp như cô sinh ra là để bị chinh phục, còn ta thì không, hiểu chưa?”

 

Lời của Ui khiến Lily cứng họng.

 

Mặc dù cô thích cảm giác được xinh đẹp và được người khác trân trọng, nhưng trong bản năng của mình vẫn còn sót lại chút ý thức của một nam nhân. Cô không thể chấp nhận quan điểm này của Ui.

 

“Không phải vậy! Chinh phục hay không chinh phục là chuyện của kẻ thù với nhau. Còn nếu là người mình yêu, đó gọi là sự hiến dâng vô điều kiện! Chỉ cần có tình yêu, nếu cô muốn được chinh phục thì cứ thuận theo, nếu đối phương muốn bị chinh phục thì cứ chủ động! Vì người mình yêu, chẳng có gì là không thể cho đi, cũng chẳng có gì là không thể nhận lấy! Chấp niệm danh vọng và địa vị chỉ là những thứ phù phiếm, trước tình yêu chân thành, tất cả đều trở nên vô nghĩa!”

 

Lily nhìn Ui với ánh mắt vừa nghiêm túc vừa bất lực. “Ta… sao chị mày lại tranh cãi với nhóc về chuyện này chứ? Nhóc sẽ không thể hiểu được, giống như chị mày cũng chẳng thể hiểu được nhóc, Ui.”

 

Prev
Next

CÓ THỂ BẠN THÍCH CÁC TÁC PHẨM SAU

God’s Gofer
Bị Giết Bởi Bạn Cùng Lớp, Tôi Trở Thành Sứ Giả Của Thần
Tháng 3 18, 2026
Otome-Game-no-Heroine-de-Saikyou-Survival (3)
Otome Game no Heroine de Saikyou Survival [WN]
Tháng 4 2, 2026
Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Tháng 2 2, 2026
Twin-Souls-1-1038×576
Online Game Twin Souls!
Tháng 2 9, 2026
  • Facebook
Trò chuyện

    Comments for chapter "Chương 66: Vào Hai Mặt Của Ngọn Núi"

    Bình Luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    *

    *

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    • Trang chủ
    • Đăng truyện
    • Liên hệ
    • Thông báo!
    • Tài khoản
    • Ủng hộ Team dịch

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved

    Sign in

    Want an easier way to log in?

    Log in faster without a password.

    Email Magic Link

    Use Your Passkey

    Or

    Log in with your password

    Log in without a password

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Sign Up

    Register For This Site.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    ← Back to Thư Viện Novel

    Powered by
    ►
    Necessary cookies enable essential site features like secure log-ins and consent preference adjustments. They do not store personal data.
    None
    ►
    Functional cookies support features like content sharing on social media, collecting feedback, and enabling third-party tools.
    None
    ►
    Analytical cookies track visitor interactions, providing insights on metrics like visitor count, bounce rate, and traffic sources.
    None
    ►
    Advertisement cookies deliver personalized ads based on your previous visits and analyze the effectiveness of ad campaigns.
    None
    ►
    Unclassified cookies are cookies that we are in the process of classifying, together with the providers of individual cookies.
    None
    Powered by