Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 4 Hành Trình Đến Yamashiro - Chương 46: Hướng về Imahama
Sáng sớm hôm sau, Lily khẽ nheo mắt khi cơn gió mát từ hồ lướt qua, mang theo hơi sương mờ ảo.
Goro và nhóm của Lily đứng đối diện nhau bên bờ Hồ Biwa.
“Vậy là chúng ta chia tay tại đây, anh trai.”
“Bảo trọng nhé, em gái. Hy vọng chúng ta có thể gặp lại nhau ở kinh thành Heian.” Goro đáp, giọng có chút buồn bã, luyến tiếc khi phải chia xa.
Lily gật đầu, “Anh cũng vậy, anh trai. Hãy giữ gìn sức khỏe.”
“Hahaha! Đừng lo, em gái! Đâu phải bây giờ ta mới bắt đầu hành trình rong ruổi khắp đế quốc này đâu!”
Mizue đứng cách xa hai người, vẫn còn cảm thấy xấu hổ vì chuyện xảy ra ngày hôm qua. Về phần Goro, anh vốn là người chính trực, nên chẳng thèm liếc nhìn Mizue lấy một lần và gần như đã quên sạch mọi chuyện.
Goro vẫy tay rồi sải bước rời đi, đại đao vắt ngang vai, bên chuôi đao còn treo lủng lẳng một bình rượu.
Lily dõi theo bóng lưng anh khuất dần, như một người em gái nhìn tiễn anh trai mình lên đường.
“Chúng ta đi thôi,” Shimizu lên tiếng.
“Ừ.” Lily gật đầu, rồi quay sang hỏi, “Còn chị thì sao, Mizue?”
“Chị… chị cũng không biết nữa.” Mizue đáp với vẻ buồn bã. “Chị muốn tự do phiêu bạt như em, nhưng gia đình vẫn đang đợi chị trở về. Hơn nữa, chị cũng phải tìm cách xoay sở tài chính cho lãnh địa…”
Lily lấy ra một túi nhỏ đựng những mảnh ngọc Magatama rồi ném về phía Mizue. “Bên trong có 500 gram mảnh ngọc Magatama. Chúng ta gặp nhau là do duyên phận, vậy nên khi trở về, chị cứ mang chúng đi đổi lấy tiền. Chị đã đồng hành cùng chúng em trong chuyến săn kho báu này, bất kể có giúp ích được hay không, thì chị cũng xứng đáng nhận phần thù lao này vì đã làm bạn đồng hành với chúng em.”
“C-Cảm ơn em nhiều lắm, Lily.” Mizue cảm kích đáp. Đôi mắt cô phủ một lớp sương mờ, mang theo nỗi buồn man mác. “Chị định quay về Ise theo con đường bộ phía nam Imahama—cũng chính là con đường chị đã đi qua để đến đây. Hay là chúng ta cùng đi đến Imahama, rồi chia tay ở đó?”
Dù chỉ là những người xa lạ vô tình gặp gỡ trên hành trình, Lily vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối khi đến lúc phải chia tay, ngay cả khi cô không thực sự đồng tình với tính cách và cách hành xử của Mizue. Không giống như anh trai Goro, Mizue chỉ là một nữ samurai bình thường, vì vậy cơ hội để họ gặp lại nhau một lần nữa là gần như không có.
“Mặc dù có thể chị sẽ thấy em không đủ tư cách để đưa ra lời khuyên như thế này vì còn quá trẻ, nhưng em tin rằng số phận của mỗi người không phải đã được định sẵn từ khi sinh ra. Cuối cùng, chính chị mới là người quyết định xem mình sẽ theo đuổi cuộc sống mà bản thân mong muốn, hướng tới những đỉnh cao của sức mạnh, hay chọn trở thành một người phụ nữ tốt, một người vợ đảm đang để hoàn thành nghĩa vụ với gia đình. Theo quan điểm của em, cả hai con đường đều đáng trân trọng như nhau, và chỉ cần chị chấp nhận lựa chọn của mình, chúng đều sẽ dẫn đến một cuộc đời rực rỡ.”
“Cảm ơn em vì lời khuyên, Lily.” Đôi mắt Mizue ánh lên một tia sáng. Dù tâm trí vẫn còn dao động và chưa thể đưa ra quyết định, nhưng cô cảm thấy như vừa tìm thấy một tia hy vọng le lói giữa bóng tối của tương lai. “Chị sẽ suy nghĩ thật nghiêm túc về con đường đời của mình. Cho dù chị đã kết hôn nhiều năm… ch-chị vẫn sẽ cố gắng tìm ra con người thật của mình.”
“Tốt lắm. Vậy thì hãy cùng đến Imahama nào.” Lily gật đầu.
…
Cơn mưa rào lất phất như báo hiệu mùa xuân sắp đến, khi nhóm của Lily men theo con đường mòn lầy lội bên hồ mà tiến bước.
Thế nhưng, không xa đó, một nhóm người khoác áo choàng, đầu đội nón trúc đang lặng lẽ dõi theo họ từ cùng một con đường.
“Lệnh của ngài Tamurakonoe là chúng ta sẽ tấn công chúng khi cách làng 10 dặm.”
“Tại sao không ra tay ngay bây giờ?”
“Ngươi ngốc quá. Kính Nữ và Tenba Goro vừa mới chia tay, có khả năng hắn vẫn còn ở gần đây. Nếu hắn phát hiện có biến động mà quay lại, kế hoạch của chúng ta sẽ đổ bể hết.”
…
Lily giương chiếc dù giấy của mình, khiến Mizue có chút ngại ngùng, “Chị không có dù… có thể cùng che chung—”
“Cầm lấy của tôi đi.” Shimizu đưa dù của mình cho Mizue trước khi Lily kịp trả lời, rồi khoác tay Lily đầy tự nhiên. “Đi thôi, em gái.”
Thật ra, Mizue cảm thấy vô cùng bối rối. Cô mơ hồ nhận ra rằng mối quan hệ giữa Lily và Shimizu đã vượt xa tình chị em đơn thuần, nhất là khi Shimizu luôn tỏ ra quá mức nhạy cảm và bảo vệ Lily đến vậy. Một mối quan hệ như thế này bị trừng phạt khá nghiêm khắc ở quê hương Ise của cô, nhưng cô cũng từng nghe nói rằng chuyện tình cảm giữa những người phụ nữ lại rất phổ biến ở kinh thành Heian.
Tuy nhiên, Mizue vẫn không chắc liệu mình có thực sự thuộc về thế giới này hay không, hay chỉ đơn thuần ngưỡng mộ những anh hùng mạnh mẽ. Người chồng bại liệt của cô quá bất tài, đến mức cô buộc phải tham gia cuộc săn kho báu, thậm chí mạo hiểm cả tiết hạnh lẫn mạng sống để duy trì tài chính cho thành phố. Thế nhưng, bản chất cô lại là một người yếu đuối và thiếu quyết đoán. Giới tính của người cô dựa vào không quan trọng—chỉ cần người đó có thể khiến cô cảm thấy an toàn.
Lily biết có kẻ đang theo dõi nhóm mình, nhưng chúng khá khôn ngoan, luôn duy trì khoảng cách vừa đủ. Dù điều này khiến cô chưa thể xác định được danh tính của chúng, nhưng Lily đoán rằng đó hoặc là ba kẻ đến từ Kansai, hoặc là thuộc hạ của bọn chúng.
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, và khi nó xảy ra, mình sẽ đối mặt.
Lily hiểu rằng hành trình tìm kiếm sức mạnh và giải mã bí ẩn đằng sau linh hồn đang ngủ yên của tiền bối sẽ rất dài, đầy những cuộc chạm trán kỳ lạ. Cô không thể mãi dựa dẫm vào người anh trai kết nghĩa của mình—một anh hùng như anh ấy cũng có con đường riêng phải đi. Lục Đạo của Tsukuyomi cùng với Vũ Điệu Vu Nữ mà Lily có được từ không gian gương đã chỉ rõ con đường mà cô phải theo đuổi.
Lily ngước nhìn bầu trời xám xịt. Hai môn võ đạo này có bản chất siêu việt, đồng nghĩa với việc ngay cả người huynh đệ kết nghĩa cũng chỉ là một lữ khách thoáng qua trên hành trình gian nan của cô.
Dẫu con đường có dài hay cô độc đến đâu, Lily vẫn quyết tâm bước tiếp.
Lily cũng thừa nhận rằng, là một người phụ nữ, sẽ có những lúc cô bật khóc, để tình cảm làm lu mờ lý trí, hay bộc lộ sự yếu đuối của mình. Nhưng ngay cả khi như vậy, cô cũng không có ý định từ bỏ hành trình đánh thức tiền bối.
“Cứ việc đến đi, lũ thích khách và yêu quái. Dù có bao nhiêu đi chăng nữa, ta cũng sẽ giết sạch!” Lily dằn lòng, sẵn sàng chiến đấu.
Khi nhóm của Lily tiến sâu vào rừng, những kẻ bám đuôi cũng bắt đầu thu hẹp khoảng cách, đến mức ngay cả Shimizu cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Trong cơn mưa lất phất, những âm thanh sột soạt kỳ quái vang lên từ những tán cây trên đầu nhóm Lily, rồi một loạt móc xích bất ngờ lao xuống tấn công họ.
Lily lập tức xoay người, vung chiếc dù anh đào trong tay để chặn lại những móc xích.
“Aaaah!” Mizue hét lên đau đớn khi một trong số chúng sượt qua vai, để lại một vết thương trên đó.
Lily nhanh chóng đổi chiếc dù Sakura sang nguyệt kiếm và chém ba đường kiếm hình trăng khuyết về phía ngọn cây, xé rách khoảng không che phủ bầu trời.
Ngay sau đó, một samurai khoác áo choàng rơi xuống đầm lầy, theo sau là ba kẻ khác nhảy xuống nhóm Lily với một thanh uchigatana trong tay.
“Chị Shimizu, bảo vệ Mizue!” Lily quát lên rồi bật khỏi mặt đất đầy bùn. Cô nhanh đến mức ngay lập tức tiếp cận một tên địch, chém ngang một nhát, không để hắn kịp phản ứng trước khi bị cắt làm đôi.
Mặc dù bọn chúng đều là cường giả thức tỉnh giai tầng sáu, nhưng thực lực chỉ nhỉnh hơn chút so với các samurai phương Đông cùng cấp.
Hai tên còn lại vừa đáp xuống đã tiếp tục vung móc xích về phía Lily, nhưng cô nhanh nhẹn lách sang một bên, để những sợi xích quấn quanh lưỡi nguyệt kiếm. Sau đó, Lily bất ngờ giật mạnh, kéo cả hai tên địch đập thẳng vào một tảng đá lớn, khiến nó vỡ vụn.
Shimizu lập tức lao tới kết liễu cả hai trước khi chúng kịp đứng dậy.
Trong khi đó, Mizue chết lặng tựa lưng vào thân cây, tận mắt chứng kiến hai nữ samurai hạ sát kẻ thù một cách dứt khoát.
Lily tiến đến bên những thi thể samurai, dùng mũi kiếm vén lớp áo choàng của chúng lên, để lộ một ký tự được viết bằng mực đen trên lưng áo.
“Maro? Nghĩa là gì đây?” Lily thắc mắc.
Shimizu cũng lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
“Ký tự này khiến ta có cảm giác rợn người,” Lily nhận xét.
Bốn samurai khoác áo choàng đã cố ám sát nhóm Lily, tất cả đều có ký tự “Maro” trên lưng.
“Chắc hẳn nó thuộc về một thế lực nào đó,” Lily suy đoán.
“Đó có phải là ký hiệu của Senmetsu Dojo không?” Mizue bước lên hỏi.
“Senmetsu Dojo ư?” Lily ngạc nhiên.
“Hồi chị còn ở Ise, sư phụ dạy kiếm của chị—một kiếm sĩ đến từ Yamashiro—đã kể rằng đây là một võ đường ở Kansai, nơi huấn luyện môn sinh bằng kiếm thật và rèn giũa họ qua những trận chiến sinh tử! Không giống như các võ đường chính thống của nhà Genji và nhà Taira sử dụng kiếm gỗ để luyện tập, Senmetsu Dojo dùng những phương pháp tàn khốc để đào tạo môn sinh thành những samurai hung tợn.”
“Võ đường Maro là một chi nhánh khét tiếng của Senmetsu Dojo. Người ta nói rằng người sáng lập của nó là một kiếm sư bậc thầy tên Maro, và ký tự trong tên ông ta đã được dùng để tạo ra biểu tượng này.”
Lời giải thích của Mizue trùng khớp với những gì Lily đã vô tình nghe được từ khu tắm nam trong lúc tắm ở khu tắm nữ. Giờ đây, cô chắc chắn rằng đây là một trong những thế lực từ Kansai có ý định giết cô trên hành trình đến kinh thành Heian.
“Ha ha ha ha ha ha…”
Một tràng cười trong trẻo và lanh lảnh của một cô gái vang vọng trong khu rừng, khiến cả Lily lẫn Shimizu cảnh giác nhìn quanh.
Đúng lúc này, một tia sáng bạc lao vụt qua khu rừng nhiệt đới hoang sơ một cách thần tốc.
“Cẩn thận!” Lily và Shimizu đồng loạt lăn người né tránh.
“Ầm!” Tia sáng bạc đánh trúng vị trí họ vừa đứng, tạo ra một hố đất bị xới tung.
Sau khi đáp xuống đất, Lily nhìn quanh nhưng vẫn không tìm ra nguồn gốc của tia sáng bạc ấy.
Ngay lúc này, tia sáng bạc lại một lần nữa lao tới.
Lily nhận ra nó di chuyển qua những kẽ hở của tán cây theo một quỹ đạo kỳ quái, thậm chí còn đổi hướng để tấn công cô từ phía sau. cô vội xoay người né tránh, đồng thời rút kiếm chém thẳng vào tia sáng bạc. Tuy nhiên, Lily không cảm nhận được bất kỳ lực cản nào—thanh kiếm của cô xuyên qua sợi chỉ bạc mà không hề cắt đứt nó.
“Đây là…” Đôi mắt Lily híp lại, “Đây là một sợi chỉ được tạo thành từ sự kết hợp giữa linh năng và nước! Không thể chém đứt nó!”
“Chúng ta phải tìm ra kẻ điều khiển nó!” Shimizu căng thẳng nhìn lên.
Tuy nhiên, những tán cây trong khu rừng nhiệt đới vẫn đung đưa theo gió như bình thường, còn sợi chỉ bạc thì tiếp tục xuyên qua không trung theo những đường thẳng và cong một cách kỳ dị. Không có dấu hiệu nào cho thấy kẻ điều khiển nó đang ở đâu.
Lily sử dụng linh thức để kiểm tra xung quanh, nhưng sợi chỉ bạc bay tứ phía đã làm nhiễu loạn cảm nhận của cô, buộc cô phải tìm đối thủ bằng cách lần theo sát khí của hắn.
Tuy vậy, Mizue—người đang ẩn nấp bên gốc cây và có một góc nhìn khác so với Lily cùng Shimizu—lại có thể nhìn thấy một bóng hình uyển chuyển lướt qua các tán cây phía sau Lily từ vị trí của mình.
“Cô ta ở đằng kia, tiểu thư Lily!” Đôi mắt Mizue sáng lên khi cô chỉ tay về phía tán cây sau lưng Lily.
“Hả?!” Lily lập tức nhìn về hướng đó ngay khi Mizue hét lên, và đúng lúc này cô cũng cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt phát ra từ phía ấy.
Sợi chỉ bạc lại bắn ra một lần nữa, nhưng lần này Lily không tránh né mà nhanh chóng tính toán quỹ đạo của nó—nó sẽ sượt qua cô trong gang tấc.
Sợi chỉ bạc lướt ngang qua mắt Lily, và ngay khoảnh khắc cô nhận ra điều gì đó, cô lập tức quay đầu lại.
Sợi chỉ bạc đã cắm thẳng vào ngực Mizue.
“Ư…?” Con ngươi của Mizue co rút lại, cô ngơ ngác đứng yên tại chỗ, còn trên vạt áo kimono nơi ngực cô, một vết máu khổng lồ đang loang ra.
Trò chuyện