Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 3: Tsukuyomi-no-Mikoto - Chương 71: Kappa
Lily nhận thấy một gợn sóng kỳ lạ trong làn nước khi đang dùng khăn lau vùng giữa hai chân.
“Ùm!” Nước đột ngột bắn lên, một bóng xanh lao đến chộp lấy cánh tay Lily, cố kéo cô xuống nước.
Mặc dù sự việc diễn ra bất ngờ, nhưng sức mạnh của Lily lại vượt xa sự tưởng tượng của kẻ đó, khiến nó bị hất văng đi và đập mạnh vào chạc cây. Tuy nhiên, do đá quá trơn, Lily lại vô tình trượt chân rơi xuống nước.
Làn nước đầy bùn lầy, khiến cô chìm xuống ngay khi vừa ngã vào. Dù cố gắng bật nhảy thoát ra, nhưng cô lại càng chìm sâu hơn khi giãy giụa.
Bóng xanh kia cũng nhảy xuống nước, trồi đầu lên khỏi mặt nước—một sinh vật hình người có mắt to, tóc đen, miệng giống mỏ vịt, với phần đỉnh đầu hói bóng loáng. Nó cao xấp xỉ một nam nhân trung bình thời Heian, khoảng 150 xen ti mét.
Kappa di chuyển với tốc độ chớp nhoáng dưới nước, bơi đến Lily một cách nhanh chóng.
Lúc này, Lily dần lấy lại bình tĩnh. Một samurai bình thường nếu mắc kẹt trong bùn lầy có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng cô lại là người có thể giết cả cường giả cảnh giới Linh Ngọc. Một thứ như bùn lầy chẳng thể nào cầm chân cô được.
cô vung Mikazuki lên và chém xuống mạnh mẽ. Lực chém áp đảo xé đôi mặt nước, tạo thành hai bức màn nước dâng cao.
Kappa cũng bị kiếm khí thổi bay đi.
Lily liền cúi người xuống, vung kiếm xoay tròn vào lớp bùn dưới đáy nước.
Nhát chém này cuộn toàn bộ bùn lầy lên, hất từng mảng lớn văng ra tứ phía.
Sau khi bùn lầy bị khuấy tan, bàn chân Lily đáp xuống một tảng đá rắn chắc, liền bật nhảy lên bờ ao và giẫm mạnh lên ngực kappa vừa bị đánh bay.
“Một con quái vật cấp cao thấp kém như ngươi mà cũng dám tấn công ta sao?”
“Chết đi!” Lily giơ kiếm lên.
“Khoan đã! Xin hãy tha mạng, nữ samurai!”
“Ngươi nghĩ ta sẽ tha cho ngươi chỉ vì ngươi cầu xin ư?” Lily phớt lờ kappa, lập tức bổ kiếm xuống.
“T-Ta là thuộc hạ của Kyuubouzu tại hồ Biwa! Đại nhân Kyuubouzu phái ta đến liên lạc với đại nhân Amanojaku ở dãy vô tận yêu sơn phía Đông! Nếu ngài tha cho ta, ta sẽ nói cho ngài biết nội dung bức thư mà đại nhân Kyuubouzu gửi đến đại nhân Amanojaku!” Kappa la lên, hoảng loạn vung tay che mặt.
“Kyuubouzu? Đó là loại yêu quái gì vậy?” Lily dừng lại ngay khi nghe thấy tên Amanojaku, bởi hắn là thủ lĩnh của Bách quỷ ở núi Phú Sĩ và cũng là phu quân của Haihime.
“Lãnh chúa Kyuubouzu là thủ lĩnh của tất cả kappa ở hồ Biwa, hồ nước lớn nhất giữa Kansai và Kanto, trải dài hàng trăm dặm! Có thể nói, ngài ấy là kappa mạnh nhất thế gian! Lãnh chúa Kyuubouzu cả đời mong muốn xâm chiếm Omi và Mino, vì thế đã cử tôi đến để liên hệ với Lãnh chúa Amanojaku về vấn đề này!”
“Vậy ra là một Đại Yêu. Nói nội dung của bức thông điệp đi!”
“Chị samurai, tôi sẽ nói ngay khi chị hứa không giết tôi.”
“Hừ! Giết một tiểu yêu như ngươi cũng chẳng thay đổi được gì cả. Được rồi, ta sẽ không giết ngươi. Nói đi!” Lily ấn mạnh chân lên người kappa.
“Ugh! Ta… không thở nổi! Ta nói! Ta nói! Nới lỏng một chút đi, chị samurai!”
Lily chậm rãi nới lỏng lực đè trên chân.
Kappa run rẩy nói, “Lãnh chúa Kyuubouzu muốn tôi báo cho Lãnh chúa Amanojaku rằng ngài ấy đã phát hiện ra một kiếm nữ trẻ ở Kanto, người có điểm tương đồng với Minamoto no Yoritomo, và rằng nếu không dụ cô ta ra khỏi Kanto và trừ khử ngay bây giờ, thì sau này sẽ rước lấy tai họa vô tận! Khi trưởng thành, cô ta sẽ trở thành cơn ác mộng của Bách quỷ!”
“Kiếm nữ?” Lily giật mình, “Kiếm nữ là gì? Và kiếm nữ đó là ai?”
Kappa lắc đầu, “Tôi chỉ là kẻ đưa tin, làm sao có thể biết được bí mật sâu xa như vậy? Ngay cả những yêu quái bình thường ở hồ Biwa cũng không ai biết, nên tôi e rằng đây là bí mật chỉ có những tồn tại như chúa tể Kyuubouzu và chúa tể Amanojaku mới được biết! Chị samurai, tôi thực sự không biết gì hơn nữa. Tôi đã gần kề cái chết, dù có biết thì cũng chẳng có lý do gì để giấu chị cả!”
Có vẻ như kappa thật sự không biết gì thêm, nên Lily cũng không tra hỏi nữa.
Lily nhấc chân lên và nói, “Cút đi.”
“Vâng! Cảm ơn chị samurai đã tha mạng! Cảm ơn chị!”
Kappa lao xuống cái ao giờ chỉ còn một nửa lượng nước ban đầu, rồi nhanh chóng biến mất.
“Kiếm nữ…” Đây là lần đầu tiên Lily nghe thấy thuật ngữ này, mà dường như kiếm nữ đó cũng đang ở Kanto. Rốt cuộc cô ta là ai, mà có thể khiến cả Bách quỷ khiếp sợ nếu để trưởng thành…
“Kagura, Yuki-Onna. Hai người có biết về kiếm nữ này không?” Lily truyền âm hỏi.
“Em chưa từng nghe qua. Trước đây, trong lúc du hành cùng Suzuhiko-hime, em đã nghe vô số những truyền thuyết kỳ lạ, nhưng chưa từng có câu chuyện nào về kiếm nữ cả,” Kagura đáp.
“Chị chỉ lang thang trên những vùng tuyết trắng, ngoài gã đàn ông vô tâm đó và những nam nhân cao lớn, đẹp trai, thì chẳng biết gì khác.”
Lily cạn lời trước câu trả lời của hai người, nên quyết định tạm gác lại chuyện này, bởi dù có nghĩ cũng không tìm ra manh mối. Cô lấy bản đồ ra xác nhận tuyến đường rồi tiếp tục đi về phía núi Phú Sĩ. Địa hình khu vực này tương đối thấp, nên núi Phú Sĩ bị che khuất bởi những ngọn núi khác. Tuy nhiên, dù có nhìn thấy nó đi nữa, Lily cũng không thể đi thẳng tới đó, mà phải tránh những khu vực bị Đại Yêu chiếm đóng càng nhiều càng tốt.
Đúng lúc Lily đang men theo đường vòng để tiến về núi Phú Sĩ…
Tại thung lũng Hoa Anh Đào.
Yukiko đang mang bát thuốc an thần mà Kotoka chuẩn bị, quay lại nơi Yumi đang ngủ. Tình trạng của Yumi mấy ngày qua không hề có dấu hiệu cải thiện, điều này khiến Yukiko bắt đầu nghi ngờ rằng Yumi đã nói dối về việc sẽ sớm hồi phục, chỉ để Lily yên lòng.
Yukiko lo lắng vén tấm rèm lên, “Em ơi, uống chút thuốc đi. Em sẽ thấy dễ chịu hơn một ch…”
Thế nhưng, phía sau tấm rèm chỉ còn lại chăn đệm nhăn nhúm, vương đầy hương thơm của con gái trên sàn đá của ngôi đền—mà chẳng thấy bóng dáng ai.
“Em Yumi?!”
Yumi bệnh đến mức không thể cử động, làm sao có thể tự rời đi được?
Yukiko hoảng hốt tìm kiếm khắp ngôi đền, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Yumi. Cô chạy đi tìm trong thung lũng Anh Đào, thậm chí còn hỏi cả Shiu, Kotoka và những người hầu, nhưng không ai từng thấy Yumi rời đi.
Yukiko và Shiu cùng nhau lùng sục khắp thung lũng, nhưng vẫn không tìm được gì, cuối cùng họ đến cổng vào của thung lũng Hoa Anh Đào.
“Yumi? Có phải là cô kunoichi mảnh mai đó không? Một lúc trước chúng tôi có thấy cô ấy đi ra từ đây.”
“Cái gì?!” Yukiko và Shiu lập tức lao ra ngoài tìm kiếm, nhưng những gì họ thấy chỉ là một cánh đồng tuyết trắng xóa và khu rừng rộng lớn, mà chẳng có lấy một dấu chân.
“Yumi là một kunoichi. Nếu cô ấy muốn giấu dấu vết, đương nhiên chúng ta không thể tìm ra rồi…” Yukiko thẫn thờ nhìn cánh đồng tuyết, lẩm bẩm.
“Nhưng tại sao? Chẳng phải tiểu thư Yumi đang bệnh sao? Tại sao lại… đột nhiên rời đi?” Shiu bối rối hỏi.
Nhưng Yukiko cũng chỉ có thể lắc đầu trong vô thức.
Lúc này, dưới chân núi Phú Sĩ, trong ngôi đền cổ, phía dưới tượng Thiên Thủ Quan Âm…
Haihime nằm trên trường kỷ, vận một bộ kimono màu vàng nhạt mang vẻ đẹp tự nhiên, một tay cầm ly rượu nhấp môi, tay kia lười biếng vấn tẩu thuốc. Cả đại sảnh cao rộng bị bao phủ trong làn khói mờ ảo.
Chiếc áo kimono của cô trễ nải, để lộ phần lớn bầu ngực căng tràn ngay tại cổ áo. Thế nhưng, hôm nay, cô lại phá lệ quấn thêm một chiếc đai lưng, một phong cách ăn mặc hiếm thấy ở cô—có phần bảo thủ hơn ngày thường.
Một loạt tiếng bước chân cô nề vang vọng trong căn phòng, và từ trong bóng tối, một con quỷ cao năm mét với thân hình vạm vỡ, màu xanh xám đậm dần lộ diện. Con quỷ này sở hữu một cơ thể cường tráng với cơ bắp săn chắc cùng làn da dày, trên đỉnh đầu mọc một chiếc sừng. Nó chỉ có một con mắt khổng lồ phát ra ánh sáng xanh nằm bên dưới trán, hai chiếc răng nanh sắc nhọn nhô ra từ khóe miệng, và lớp mỡ trên cơ thể nó cũng toát lên vẻ tràn đầy sức mạnh.
“Đã lâu không gặp, Kama-Oni.” Haihime thổi ra một làn khói từ môi và cất giọng đầy ẩn ý, không hề tỏ ra sợ hãi dù phải đối mặt với con quỷ khổng lồ cao năm mét này.
“H-Haihime! E-em là người-người phụ nữ đẹ-đẹp nhất ở nú-núi Vô Tận Quỷ sơn! T-Ta mú-muốn e-em!” Kama-Oni dường như có trí tuệ khá thấp, chỉ có thể miễn cưỡng phát âm một vài từ đơn giản của loài người, nhưng khí thế bao trùm hắn lại mạnh mẽ hơn cả Tokugawa và Takeda.
Haihime liếc Kama-Oni bằng ánh mắt đầy mê hoặc. “Ngươi muốn ta sao? Hừ! Ngươi không sợ Amanojaku bóp nát đầu mình à?”
“Hừ! A-Amanojaku, t-ta… t-ta nhất định sẽ gi-giết hắn một ngà-ngày nào đó!”
“Ồ? Nếu ngươi giết được Amanojaku, ngươi chắc chắn sẽ trở thành chúa tể của Bách Quỷ Núi Phú Sĩ!”
“Sứ-Sức mạnh của ta-ta đã tăn-tăng lên rấ-rất nhiều rồi. Ta-Ta sẽ có thể vự-vượt qua Amanojaku một khi-khi ta nu-nuốt chửng và-vài con người và một số ma-magatama nữa!” Kama-Oni nhìn chằm chằm vào Haihime bằng con mắt to đỏ ngầu của hắn. Hắn chỉ khoác một chiếc khố làm từ da báo, nhưng thực sự khiến người ta phải tự hỏi con báo đó lớn đến mức nào để có thể có được nhiều da đến vậy.
“Ha ha,” Haihime mỉm cười quyến rũ. “Được thôi. Ta thích những con quái vật mạnh mẽ nhất.”
“Ha-Haihime, lần-lần này e-em nghiêm túc chứ? Nế-Nếu ta đánh bại A-Amanojaku, em sẽ trơ-trở thành người phụ nữ của ta chứ?”
“Tất nhiên,” Haihime liếm môi bằng đầu lưỡi. “Nhưng để ta nhắc cho ngươi nhớ, rất nhiều yêu quái đã nói câu này trước mặt ta, và giờ đây hộp sọ của bọn chúng đều treo trên cổ Amanojaku rồi.”
“Tụ-Tụi chúng qua-quá ngu dốt! T-Ta không ngu như chúng! Sứ-Sức mạnh hiện tại của ta-ta chưa đủ, vậy nên ta-ta sẽ tiếp tục tích lũy sứ- sức mạnh cho đến khi ta-ta có thể giết được hắn! Ke ke ke ke ke ke!” Kama-Oni bật cười khanh khách, lớp bụng béo núc ních rung lên đầy nham hiểm.
“Haha. Được thôi. Ta sẽ chờ ngày ngươi phô diễn sức mạnh của mình.” Haihime thổi ra một làn khói khác rồi tiếp lời, “Nhân tiện, ngài Kama-Oni. Ngài đến đây để nói với ta chuyện này sao?”
“Ah. Đư-Đương nhiên là khờ-không! Ta-Ta muốn x-xin ý ki-kiến về một chuyện, Hai-Haihime!”
“Chuyện gì?”
“A-Amanojaku muốn ta-ta tấ-ấn công Musashi, như-nhưng ta-ta có nên đi-đi không?”
“Ngài Kama-Oni, đừng nghĩ rằng vì nơi đó cách xa Kamakura thì không có những gia tộc và lãnh chúa danh tiếng như Furinkazan. Musashi là tuyến sinh mệnh hậu phương của Lãnh chúa Kamakura, hơn nữa còn có lời đồn rằng mỏ magatama lớn nhất của hắn cũng nằm ở đó. Theo ta thấy, nếu toàn bộ vô tận quỷ sơn cùng ra quân, thì vẫn có cơ hội chiến thắng. Nhưng nếu chỉ riêng bộ tộc của ngài xâm lược vùng đất vốn là huyết mạch của Lãnh chúa Kamakura, ngài nghĩ kết cục sẽ ra sao? Dù khu vực phía đông của Musashi có kéo dài ra khỏi Vùng Đất Phía Đông, thì nó vẫn thuộc về cõi nhân gian, và tộc Fujiwara của tỉnh Mutsu có thể sẽ ra tay giúp đỡ Lãnh chúa Kamakura. Nếu ngài chịu ngồi xuống suy nghĩ, ngài sẽ thấy rõ liệu Amanojaku có thực sự muốn chiếm Kanto và ban cho ngài công trạng hạng nhất, hay hắn có ý đồ nào khác đằng sau chuyện này.”
Kama-Oni chớp con mắt khổng lồ vài lần. “Hừ! Hắ-Hắn muốn ta-ta chế-chết sao? Hắn chắc chắn đang sơ-sợ sức mạnh của ta-ta lớn mạnh, vậy nên hắn muốn hạ-hại cả ta lẫn đám samurai phía Đông! Ta-Ta không ngu đến mức mắc bẫy!”
“Có vẻ như ngài cũng nhìn thấu sự thật rồi, ngài Kama-Oni.”
“Cả-Cảm ơn cô vì lời khuyên, Haihime!”
“Tuy nhiên, ngài cũng không thể cứ thế mà làm trái lệnh của Amanojaku được! Ta đề nghị ngài dẫn tộc nhân đến biên giới Musashi, tàn sát một vài gia tộc samurai vô danh để có thể báo cáo lại với Amanojaku. Ngài nghĩ sao?”
“Qua-Quả là một đề xuất tuy-tuyệt vời! Thì-Thì ra có thể gi-giải quyết vi-việc này theo cách này nữa!” Kama-Oni vỗ hai bàn tay béo núc của hắn lại.
Trò chuyện