Thư Viện Novel
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
  • Trang chủ
    • Mới cập nhật
  • Đăng truyện
  • Liên hệ
  • Thông báo!
  • Tài khoản
  • Ủng hộ Team dịch
Sign in Sign up
Prev
Next

Tái Sinh Sau Phản Bội, Công Chúa Yếu Ớt Quyết Định Bỏ Mặc Thế Giới - Quyển 1: Bóng đen quá khứ - Chương 83: Mãi Ở Bên Cạnh Em

  1. Home
  2. Tái Sinh Sau Phản Bội, Công Chúa Yếu Ớt Quyết Định Bỏ Mặc Thế Giới
  3. Chương 83: Mãi Ở Bên Cạnh Em
Prev
Next

“Lily!”

Sau khi Công chúa điện hạ và Nữ Hoàng bệ hạ lần lượt rời đi, cuối cùng Luna cũng tìm được cơ hội, sốt sắng lên tiếng.

“Cơ thể em thế nào rồi? Có còn thấy khó chịu chỗ nào không?”

Ba người hầu chen chúc trước mặt Celitia, chiếm trọn không gian bên giường, trên gương mặt người nào người nấy đều là vẻ lo lắng như nhau.

“Không sao nữa rồi.” Celitia lắc đầu. “Nghỉ ngơi thêm một hai ngày nữa chắc sẽ hồi phục thôi.”

Gánh nặng trong lòng được trút bỏ, mắt Luna dần đỏ hoe. Cô ngồi xuống bên giường, siết chặt tay Celitia.

Nắm lấy bàn tay gầy gò yếu ớt kia, tay Luna không ngừng run lên, vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi kinh hoàng suýt mất đi Celitia ngày hôm ấy.

“Xin lỗi, đã khiến mọi người lo lắng.”

Celitia nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay mình lên tay Luna, vỗ về mu bàn tay cô hết lần này đến lần khác.

Cảm nhận hơi ấm hơi mát trong lòng bàn tay, Luna cuối cùng cũng có được chút cảm giác chân thực.

Lily của cô vẫn còn đây, vẫn chưa rời xa cô.

Nước mắt như trút ra từ đại dương, chỉ trong chốc lát, Luna đã khóc nức nở không kiềm chế được.

“Em còn xin lỗi chị à.” cô vừa khóc vừa nói. “Rốt cuộc em xin lỗi vì cái gì? Có gì mà phải xin lỗi chứ?”

“Không, chỉ là…”

Celitia luống cuống không biết nói gì.

Rõ ràng cô định an ủi Luna, không hiểu sao lại phản tác dụng.

Cô vốn sợ nhất nhìn thấy người khác khóc, đành luống cuống rút tay về, vụng về dùng ống tay áo lau nước mắt cho Luna.

“Đừng khóc nữa, Luna. Đều tại em hết, được chưa?”

Luna ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn cô chất vấn: “Vậy em nói đi, rốt cuộc tại chỗ nào?”

“Chuyện này—” Celitia nhất thời nghẹn lời.

Bình thường chỉ cần dỗ dành một chút là Luna sẽ nguôi ngoai, ai ngờ hôm nay cô ấy lại đột nhiên nghiêm trọng như vậy.

Có cái gì mà tại?

Cả sự việc này, dù có làm lại lần nữa, cô cũng dám làm y như vậy.

“Nếu cái giá phải trả để bảo vệ chị là em bị thương, ngã bệnh, suýt mất mạng, thì thà em đừng bảo vệ chị còn hơn.”

Suốt đêm Celitia hôn mê, Luna đã thức trắng, luôn túc trực bên giường, không rời nửa bước.

Nhìn gương mặt tái nhợt yếu ớt ấy, lòng cô như bị dao cắt.

Luna nghĩ, nếu Celitia không bao giờ tỉnh lại nữa, e rằng cô cũng chẳng còn thiết sống.

“Chị rất vui vì mình quan trọng trong lòng em, nhưng làm ơn, hãy nâng bản thân lên một bậc trong thứ tự ưu tiên được không? Nếu em xảy ra chuyện gì vì chị, cả đời này chị cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.”

Đây không phải lần đầu tiên.

Lần trước đã nói chuyện tử tế với nhau, cầu xin Celitia đừng vì cô mà liều mạng nữa, nhưng cô ấy chẳng hề nghe.

Hàng mi dài của Celitia khẽ run, cuối cùng thành thật cúi đầu.

“Em… em sẽ cẩn thận.”

Chuyện lần này, chắc đã để lại bóng ma tâm lý khá lớn cho Luna.

Đúng như cô ấy nói, có những việc không nên làm nhưng vẫn phải làm.

Nhưng cô cũng phải nghĩ đến cảm nhận của đối phương.

Cô luôn… vô thức lơ đi những điều này, mặc kệ tất cả mà hành động.

Lần đầu tiên, Celitia bắt đầu suy ngẫm lại về bản thân.

Gidi nãy giờ vẫn lắng nghe, lấy hết can đảm khuyên nhủ:

“Lúc đó tình thế nguy cấp, tiểu thư Celitia cũng là bị dồn vào đường cùng, không còn cách nào khác.”

Khoảnh khắc cô ấy bước ra, Gidi vẫn còn nhớ mãi đến tận bây giờ, không thể nào quên.

Nếu có ai đó đối xử với mình như thế, Gidi nghĩ, chắc cô ấy cảm động đến mức muốn lập tức lấy thân báo đáp, suốt đời một lòng một dạ mất.

“Cho nên, Luna, chị đừng quá lo lắng. Bây giờ cả hai người đều bình an, chẳng phải là kết cục tốt nhất rồi sao?”

Rebecca cũng thở dài thườn thượt:

“Đúng vậy, chỉ cần hai đứa bình an là tốt rồi. Chuyện này coi như bỏ qua đi.”

Nói đến đây, Rebecca chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt dần trở nên lo lắng.

“Chỉ là, với tính cách của phu nhân và cậu chủ, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho Lily. Dù có Nữ Hoàng bệ hạ và Công chúa điện hạ che chở, cũng không thể bảo vệ cả đời được. Vả lại…”

Rebecca ngập ngừng chưa nói hết.

Lần này, dù là bản thân mình, Luna hay Gidi, đều đã đắc tội triệt để với gia tộc Herbert.

Họ là người hầu hợp pháp của gia tộc Herbert, khế ước nô lệ vẫn còn trong tay Herbert gia. Rồi cũng sẽ có ngày phải trở về.

Đến lúc đó, ai mà biết Aloque và Olar sẽ nghĩ ra trò gì mới để hành hạ họ.

Celitia hiểu điều Rebecca chưa nói hết.

“Mọi người không cần lo lắng quá. Nữ Hoàng Marianne đã ra lệnh trừng phạt, chắc chúng ta sẽ không gặp lại dì ta và người em trai đáng kính của em trong một thời gian dài đâu.”

Dù Charles ở nhà tĩnh tâm, nhưng với tính cách của hắn, e rằng cũng chẳng còn can đảm nào để gây sự với họ nữa.

Tuy nhiên, để an toàn…

“Trong thời gian này, con sẽ cầu xin Nữ Hoàng Marianne và Công chúa Sophia cho mọi người tạm thời ở lại hoàng cung.”

Celitia chậm rãi nói, giọng kiên định. “Con đã nghĩ ra cách rồi. Đến lúc đó, nhất định sẽ giúp mọi người giành lại tự do, đường đường chính chính rời khỏi nhà Herbert.”

Ba người hầu nhìn nhau, mắt đầy vẻ không dám tin.

Cứ như bánh từ trên trời rơi xuống trúng đầu, cả ba đều choáng váng, mơ hồ.

Gidi mừng rỡ không thôi: “Thật ạ?!”

“Cách gì?” Sắc mặt Luna thay đổi. “Lily, không phải em lại định làm chuyện gì nguy hiểm nữa chứ?”

“Không nguy hiểm đâu,” Celitia trấn an. “Em chỉ định tham gia một hoạt động của học viện thôi. Phần thưởng khá hậu hĩnh, tiện thể có thể đưa ra yêu cầu lúc đó.”

“Thật không?” Luna nghi ngờ hỏi.

Trong mắt Luna, độ tín nhiệm của Celitia đã về mo.

“Thật mà!” Celitia cam đoan. “Nếu không tin, chị có thể hỏi Công chúa Sophia.”

“Còn bản thân em thì sao?” Luna nhìn chằm chằm vào cô. “Làm ầm ĩ với gia đình như vậy chỉ để bảo vệ tụi chị, sau này em tính sao?”

“Đương nhiên là rời khỏi cái nhà đó rồi.” Celitia mỉm cười. “Tham gia cuộc thi này cũng là để tiến thêm một bước nữa thôi, đúng không?”

Không ngờ Celitia có thể xoay chuyển logic trở lại vấn đề chính đáng của việc tham gia thi đấu, khiến Luna nhất thời nghẹn lời.

“Luna, em đã nghĩ thông suốt rồi. Em vẫn còn rất nhiều điều muốn làm.”

Khi mới trọng sinh, Celitia đã từng chán nản, chỉ muốn tìm một chỗ chui vào, sống qua ngày một cách tùy tiện.

Nhưng cuối cùng, cô đã có được những người muốn bảo vệ và những việc muốn hoàn thành.

Nếu nhìn thấy nụ cười của họ là ước nguyện của cô, và mong cô bình an là ước nguyện của họ…

Vậy thì cô sẽ ngẩng cao đầu, cố gắng tạo dựng một cuộc sống mới.

Chuyện hôm qua đã giáng một đòn mạnh vào Celitia, nhưng cũng cho cô hy vọng.

Bản thân hiện tại quá yếu đuối. Một cô gái như vậy, căn bản không thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ.

Vậy nên…

Điều tra nguồn gốc lời nguyền, đòi lại sức mạnh năm xưa, và vì những ước nguyện ấy, từng bước một, tìm lại chính mình ngày trước.

Dĩ nhiên, cô cũng sẽ không quên những kẻ đã từng gây đau khổ cho mình.

Đôi tay này từng trống rỗng.

Nhưng cô nhất định sẽ nắm được tương lai mình mong muốn.

Celitia khẽ hé nụ cười.

Luna nhìn thấy tất cả biểu cảm của cô, chợt nhận ra, so với trước kia, Celitia dường như lại thay đổi.

Trên người cô ấy, sự lạnh lùng và chán chường đã vơi bớt, thay vào đó là dịu dàng và sức sống.

Dù Celitia có muốn làm gì, cô nhất định sẽ đứng bên cạnh em ấy, mãi mãi ở bên em ấy.

Luna từ từ siết chặt tay cô.

“Vậy bước đầu tiên… bắt đầu bằng việc đừng cứng đầu nữa, chịu khó dưỡng bệnh cho tốt, được không?”

Rebecca và Gidi cũng liên tục gật đầu: “Đúng đấy, dù con muốn làm gì, cũng đừng để bọn dì lo lắng nữa.”

Sao mọi người cứ khăng khăng mãi về chuyện này thế…

Celitia xụ mặt, ôm chăn chui tọt vào trong, chỉ để lộ đôi mắt tội nghiệp.

“Biết rồi, nghỉ ngay đây. Được chưa ạ?”

 

Prev
Next

CÓ THỂ BẠN THÍCH CÁC TÁC PHẨM SAU

Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Ngày Tôi Bỏ Nhà Ra Đi, Nữ Sinh Hướng Ngoại Nhặt Về Và Bảo Rằng Chúng Ta Từng Là Người Yêu Ở Kiếp Trước
Tháng 2 2, 2026
slave
Khi Một Gã Nhân Viên Quèn Chuyển Sinh Thành Ác Nhân Quần Chúng (Tên Buôn Nô Lệ), Tôi Đem Kiến Thức Game Ra Đào Tạo Nữ Chính Thành Quái Vật Mạnh Nhất, Vô Tình Khiến Các Cô Thành Yandere, Và Rồi Chuyện Gì Đó Bắt Đầu Đi Quá Xa…
Tháng 2 27, 2026
Otome-Game-no-Heroine-de-Saikyou-Survival (3)
Otome Game no Heroine de Saikyou Survival [WN]
Tháng 4 2, 2026
Two-as-One-Princesses
Hai Công Chúa Bất Hạnh Trong Một Thân Thể – Khát Vọng Tự Do
Tháng 3 31, 2026
  • Facebook
Trò chuyện

    Comments for chapter "Chương 83: Mãi Ở Bên Cạnh Em"

    Bình Luận

    Để lại một bình luận Hủy

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

    *

    *

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    • Trang chủ
    • Đăng truyện
    • Liên hệ
    • Thông báo!
    • Tài khoản
    • Ủng hộ Team dịch

    © 2026 Madara Inc. All rights reserved

    Sign in

    Want an easier way to log in?

    Log in faster without a password.

    Email Magic Link

    Use Your Passkey

    Or

    Log in with your password

    Log in without a password

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Sign Up

    Register For This Site.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Thư Viện Novel

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    For security, use of Google's reCAPTCHA service is required which is subject to the Google Privacy Policy and Terms of Use.

    ← Back to Thư Viện Novel

    Powered by
    ►
    Necessary cookies enable essential site features like secure log-ins and consent preference adjustments. They do not store personal data.
    None
    ►
    Functional cookies support features like content sharing on social media, collecting feedback, and enabling third-party tools.
    None
    ►
    Analytical cookies track visitor interactions, providing insights on metrics like visitor count, bounce rate, and traffic sources.
    None
    ►
    Advertisement cookies deliver personalized ads based on your previous visits and analyze the effectiveness of ad campaigns.
    None
    ►
    Unclassified cookies are cookies that we are in the process of classifying, together with the providers of individual cookies.
    None
    Powered by