Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 8 Hoa Bỉ Ngạn - Chương 44: Tàn Ngọc Hồi Sinh
“Vì sao… ngọc của ta lại…”
“Ngọc của ta!”
Cả Shenzu lẫn Shimizu đều hiểu rõ giá trị to lớn và ý nghĩa đặc biệt của mảnh ngọc vỡ trong tay mình, dù họ vẫn chưa thể lý giải hoàn toàn bí mật của nó. Đó vẫn luôn là báu vật quý giá nhất đối với họ.
Thế nhưng, một điều kỳ lạ và không thể tưởng tượng đã xảy ra. Những mảnh ngọc vỡ ấy bắt đầu tỏa ra một luồng linh lực cổ xưa đầy cuốn hút, dường như hút lấy nhau. Trái với mọi lẽ thường, chúng nổi lơ lửng, rồi bắt đầu xoay tròn quanh nhau.
Với một tiếng “vùm” vang dội, một làn dao động kỳ dị lan tỏa khắp không gian. Những mảnh ngọc hợp nhất, biến thành một thể thống nhất. Đó là một khối cổ ngọc hoàn chỉnh, tuy không lấp lánh ánh sáng, nhưng lại tỏa ra một khí tức khó thể miêu tả thành lời.
Ngoại trừ Shenzu và Shimizu, trong mắt những người khác, vật ấy chẳng khác gì một viên đá tầm thường. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy, họ cả hai đều hiểu rõ: tất cả những viên ngọc họ từng có trước giờ đều trở nên tầm thường khi đứng cạnh cổ ngọc vừa hợp thành này, cả về uy lực lẫn vẻ huy hoàng.
Cả hai người đứng chết lặng, ngỡ ngàng đến nỗi khó thở, dán mắt vào cổ ngọc đang lơ lửng trước mặt. Ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ cổ ngọc khiến thân thể họ tê cứng, không thể cử động, chỉ phản chiếu qua lại giữa hai người.
Một khát vọng sâu thẳm để giành lấy cổ ngọc trỗi dậy trong cả hai cùng lúc. Shimizu từng có trong tay một món bảo vật vô giá: chiếc gương cổ. Nhưng nó đã bị phá hủy, và cô suýt nữa bị nuốt chửng bởi tà niệm, suýt trở thành một Kiếm Cơ. Cảm giác mất mát ấy vẫn còn in sâu trong tâm khảm, khiến cô không muốn bước vào con đường đau khổ ấy lần nữa.
Cô biết rõ, nếu để mất cổ ngọc này, khoảng cách giữa cô và Lily sẽ ngày càng xa, cho đến mức không thể nào chạm tới nhau, dẫu có cố gắng thế nào đi nữa.
“Mình không thể mất em ấy thêm một lần nào nữa.” Shimizu thầm nghĩ.
Một luồng Chấp niệm đen kịt mãnh liệt trào ra từ sâu trong trái tim cô, một sức mạnh hoàn toàn khác biệt với những linh lực cô từng tu luyện. Nó được hun đúc từ tình cảm mãnh liệt, từ nỗi oán hận sâu sắc. Nó là hiện thân của bản ngã, là kết quả từ những sợi tơ định mệnh chằng chịt.
“Thứ này… là của ta!” cô cất tiếng, dứt khoát và đầy quyết tâm.
Luồng Chấp niệm đen ấy mở rộng, tỏa ra một luồng hiện diện vừa yên tĩnh, xa vắng, vừa bỏng cháy không thể kháng cự. Nó bao trùm lấy cổ ngọc, như thể tuyên bố quyền sở hữu tuyệt đối.
Một điều không tưởng nữa lại xảy ra, cổ ngọc không những không kháng cự, mà còn rung động và bay về phía Shimizu một cách nhẹ nhàng, như được dẫn dắt bởi chính luồng oán khí ấy.
“Cái gì!? Không thể nào!” Shenzu thất thanh, phóng thích một luồng U Minh khí mãnh liệt, cố kéo cổ ngọc về phía mình.
Thế nhưng, vô ích.
Cổ ngọc kiên quyết khước từ khí tức của cô.
Mắt mở to đầy hoảng hốt, Shenzu chỉ có thể bất lực nhìn cổ ngọc nhẹ nhàng đậu xuống trước ngực Shimizu. Luồng Chấp niệm đen lập tức biến thành những dải ruy băng đen lấp lánh, xuyên qua cổ ngọc, cuộn xoắn vào nó, rồi vòng quanh cổ Shimizu như một chiếc vòng cổ sống động.
Ngay khoảnh khắc đó, Shenzu hoàn toàn không thể cử động.
“Trả nó lại đây!” cô ta gào lên như điên dại, lao thẳng về phía Shimizu. Phía sau cô, bóng ảnh sáu cánh tay vàng rực lấp lánh hiện lên, mỗi tay cầm một lưỡi kiếm, đó là dấu hiệu cho thấy cô chuẩn bị thi triển sát chiêu chí mạng.
Sự mất mát của cổ ngọc đã khiến Shenzu phát điên.
Nhưng rồi…
Ầm!!!
Một luồng khí tức đen đậm đến kinh hoàng bùng phát từ cổ ngọc! Thứ bóng tối ấy giống như một khối hắc ngọc trong suốt, nhưng lấp lánh như sao trời! Dẫu đậm đặc đến đáng sợ, nó không hề có cảm giác ô uế, tựa như sinh ra từ chính tinh không huyền diệu.
“Aaaa…!” Shenzu bị hắc tinh năng ấy đánh văng đi như một chiếc lá, rơi phịch xuống đất, bất động.
Cô ta chỉ có thể mở trừng mắt nhìn, nhìn hắc tinh lực đang từng chút một dung nhập vào cơ thể Shimizu.
Sự biến đổi đang diễn ra ở tầng sâu nhất của tồn tại, tái định nghĩa chính bản chất sinh mệnh của Shimizu.
Ngay cả một kẻ nhạy bén như Shenzu cũng có thể cảm nhận rõ rệt sự biến hóa sâu sắc đang diễn ra, một thứ thể chất hiếm có, gần như không tồn tại trong thế gian: Thể chất Đọa Thiên Nữ.
Đây không phải là biến đổi nhất thời, mà là kết quả từ quá trình tu luyện lâu dài và dung hợp tinh lực tinh tú. Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc này thôi, những gì Shimizu đạt được đã vượt xa mọi chuẩn mực thông thường.
Từ khi sinh ra, Shimizu đã mang một thân thể yếu đuối, thế nhưng cô vẫn gắng gượng không ngừng. Dù cơ thể mỏng manh, cô vẫn trở thành người mạnh nhất trong Lục Kiếm Đông quốc. Tài năng là một chuyện, nhưng ý chí, sự kiên cường, mới là điều khiến cô vượt qua tất cả.
Sau khi gặp Lily, cô như được thức tỉnh hoàn toàn, bước vào con đường của một Kiếm Cơ. Từ đó, bệnh tật chẳng còn là gánh nặng, cô trở nên mạnh mẽ như bao nữ kiếm sĩ khác.
Và lần biến đổi này đã đưa thể chất của cô vượt xa giới hạn của con người. Thân thể cô giờ đây mang sức mạnh siêu việt, chạm đến ranh giới bất khả của phàm nhân.
Thời kỳ Heian không hề ghi chép về Đọa Thiên Nữ. Ngay cả trong giới Thiên Nữ, đây vẫn là một huyết mạch cổ xưa, huyền bí đến mức gần như đã bị lãng quên. Thân thể họ không mạnh như những Chiến Thiên Nữ, nhưng vẫn vượt trội hơn người thường. Điều đặc biệt nhất nằm ở thiên phú dị bẩm, năng lực được ban từ khi sinh ra. Những năng lực ấy không cần tu luyện nhiều, chỉ cần đạt đủ cảnh giới là tự phát huy.
Đôi mắt Shimizu mở to, tràn đầy kinh ngạc, nhưng cũng như chìm trong mê mộng. Những ký ức cổ xưa ùa về, như thể đang tiếp nhận một dòng ký ức tổ tiên.
Cô cảm nhận rõ năng lượng bóng tối khắp thế giới đang từ từ thẩm thấu vào thân thể mình.
Trong quá trình dung hợp ấy, cô được cổ ngọc bao bọc, được tinh lực bao quanh. Không ai có thể làm tổn thương cô trong thời khắc quan trọng này.
Dẫu chỉ là giai đoạn khởi đầu, nhưng kết quả để lại đã vô cùng rõ rệt.
Ở cảnh giới Vĩnh hằng đỉnh phong, sức mạnh của Shimizu vẫn tăng lên đáng kể. Chỉ với sự hiện thân một phần của Thể chất Đọa Thiên Nữ, cô đã có thể điều khiển luồng tinh lực, cả về mặt thể chất lẫn nhận thức chiến đấu.
“Ngươi… Ngươi đã cướp mất bảo vật ta quý giá nhất!” Shenzu gào lên, dốc hết sức cuối cùng lao tới một lần nữa.
Nhưng ánh mắt Shimizu lúc này… đã trở nên lạnh lẽo như thép.
Xoạt…!
Thanh kiếm nơi hông cô lập tức rời vỏ, xé tan không khí!
Trong luồng kiếm khí đen kịt kia, những vì sao rực rỡ nhấp nháy, cuốn theo vũ điệu huyền diệu đến mê hoặc!
Kang!
Kiếm của họ va chạm, tạo nên một tiếng nổ chát chúa!
“Á…!” tiếng hét của Shenzu vang lên khi cô bị đánh bật ngược về sau. Một luồng hắc tinh lực đáng sợ bùng lên, phá nát áo giáp của cô, để lộ làn da trắng nhợt, mong manh.
Còn Shimizu, cô chỉ lùi lại vài bước, vẫn ung dung, vẫn vững chãi.
Shenzu ngã đập xuống đất, toàn thân đau đớn quằn quại. Linh lực trong người cô ta đã gần như cạn kiệt vì nỗ lực phòng thủ vô vọng. Mặt đỏ bừng vì nhục nhã, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, cô ta gắng gượng đứng dậy.
“Ngươi… ngươi thật đáng khinh…” giọng Shenzu run lên vì phẫn nộ.
“Ngươi đã cướp đi báu vật quý giá nhất của ta! Ngươi chẳng khác gì con nhỏ Kagami Lily đáng ghét kia!”
Mặc cho vết thương khắp người, Shenzu vẫn liều lĩnh lao tới Shimizu, chuẩn bị liều mạng.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, một bóng người xuất hiện, chắn ngay trước mặt cô.
Choang! Một samurai cao gầy vung kiếm cản đòn tấn công của Shenzu.
“Ngươi làm gì vậy hả, Genshin!? Ta phải tự tay giết ả!” Shenzu gào lên.
“Dừng lại đi, Shenzu. Em không được chết ở đây. Phụ thân đặt rất nhiều kỳ vọng vào em. Để anh xử lý ả đàn bà này.”
Genshin hất kiếm, đẩy Shenzu bay văng ra xa, rơi xuống một đám binh sĩ giáp đen.
Người vừa xuất hiện chính là Genshin, con trải cả của Yoritomo. Dù bị mù và không thể kế vị chức Shogun, hắn vẫn là kẻ mạnh nhất trong số họ, một Thánh Giả Vương Tọa thực lực kinh người.
Dù Shimizu đã nhận được sức mạnh từ cổ ngọc và bắt đầu biến đổi thành Đọa Thiên Nữ, nhưng quá trình vẫn đang ở giai đoạn sơ kỳ. Tuy thực lực đã tăng vọt, cô hiện cùng lắm chỉ mới đạt cảnh giới Vương Tọa sơ kỳ, hoàn toàn không phải đối thủ của Genshin.
“Shimizu, là người cùng tộc Genji, ngươi khiến ta thật thất vọng.” Genshin lạnh lùng nói.
Shimizu im lặng, rút kiếm ra, chuẩn bị liều một phen. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra đối thủ trước mặt mạnh đến mức tuyệt vọng.
Grào! Grào!
Đột nhiên, tiếng gầm vang vọng khắp không gian. Từ bốn phía, bốn con yêu quái của Yomi khổng lồ và quái dị xuất hiện, vây quanh Genshin.
Bốn phân thân Yo mi này vốn là những Chân vương Vương Tọa Đỉnh Phong, nhưng dưới sự tăng cường từ linh lực, lĩnh ngộ và Vực Giới của Lily, chúng đã đạt tới thực lực tương đương Thánh Giả Vương Tọa.
Lo ngại cho sự an toàn của Shimizu sau khi cứu Ayaka, Lily đã lệnh cho các yêu quái Yomi âm thầm bảo vệ cô. Tuy không thể sánh với Genshin về sức mạnh, nhưng sự xuất hiện đột ngột của chúng đủ khiến hắn khó mà hành động tự do.
Vù! Vù! Vù!
Ở bên kia đài xử trảm đang đổ nát, Lily tung ra một loạt kiếm khí từ Bí Cảnh của mình. Vô số binh sĩ giáp đen từ các lối tiến vào bị chém ngã như cỏ rạp. Thế nhưng, chúng kéo đến như nước lũ, tạo thành một ngọn núi xác chết trước mặt cô.
Trong khi đó, đại quân Thiên cẩu trên bầu trời lại rất giảo hoạt, tập trung công kích vào Ayaka, cố tình phân tán sự chú ý của Lily. Kagura được triệu hồi đến để bảo vệ Ayaka, tay cầm chiếc dù sakura. Với thân thể Thiên Nữ và đang ở đỉnh cao Cảnh Giới Vĩnh hằng, cô chỉ còn một bước nữa là trở thành Chân đế Vương Tọa. Thực lực hiện tại của cô đã tương đương một Chân Đế Vương Tọa trung kỳ, đủ sức đương đầu với bất kỳ đòn tấn công nào dưới cảnh giới đó.
“Chủ nhân!” Kagura kêu lên đầy lo lắng, tay siết chặt dù. “Tiểu thư Ayaka… tình trạng nguy kịch!”
“Cái gì?” Lily, sau khi mở đường máu lao ra, buộc phải quay lại.
“Chủ nhân, tiểu thư Ayaka… linh lực của cô ấy đã hoàn toàn cạn kiệt, thân thể thì vô cùng yếu ớt. Nếu không nhanh chóng hồi phục, tính mạng cô ấy có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào!”
Kagura nói trong vẻ hốt hoảng, vốn dĩ cô không giỏi trị thương nên không có biện pháp hữu hiệu.
“Em có chữa được không?”
“Em đã thử mọi cách rồi, nhưng không có kết quả đáng kể… Chị ấy cần được bổ sung linh lực ngay lập tức!”
“Bổ sung linh lực sao… Hiểu rồi!”
Lily lấy ra một số magatama hồi phục sinh lực.
Tuy nhiên, kẻ địch sẽ không cho họ cơ hội để nghỉ ngơi. Vô số binh sĩ giáp đen cùng chiến binh Thiên cẩu lại lao tới như sóng vỗ.
“Chủ nhân, để em xử lý lũ khốn này!”
Kagura gầm lên, lao vào đám binh lính giáp đen. Yuki-Onna cũng xuất hiện, vung tay thi triển phép tuyết, tạo ra màn băng tuyết ngăn bước đại quân Thiên cẩu.
Tệ thật…
Ayaka vẫn hôn mê, dường như từ chối cả thế giới bên ngoài, không chịu tỉnh lại vì nỗi nhục quá lớn mà cô đã phải chịu. Vì thế, cô cũng không thể hấp thụ magatama hồi phục sinh lực.
Phải làm sao đây… Lily bối rối tột độ, nhận ra nếu cứ để mặc vậy, Ayaka có thể không qua khỏi.
Trong cơn tuyệt vọng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Nếu Ayaka không thể hấp thụ trực tiếp… vậy mình sẽ giúp chị ấy.
Quyết cứu mạng Ayaka, Lily đặt viên ngọc vào miệng, truyền linh lực vào đó khiến nó tan thành linh dịch tinh thuần. Cô nhẹ nhàng đỡ đầu Ayaka lên vai, hít một hơi thật sâu, đồng thời làm tan viên magatama hồi phục sinh lực khác trong tay còn lại.
“Mình không chắc… nên đưa linh dịch vào đâu là hiệu quả nhất…” Lily thì thầm, nghiêng người áp sát bờ môi phớt hồng mảnh mai của Ayaka, đặt môi mình lên đó, truyền linh dịch qua nụ hôn.
Trong khi giữ nguyên nụ hôn, bàn tay nhuốm linh dịch của Lily len lén lùa vào dưới váy Ayaka, cố tìm một vị trí thích hợp để hấp thụ hiệu quả.
Cô tập trung tìm vị trí then chốt.
Vẫn duy trì nụ hôn, Lily nhẹ nhàng vuốt ve đôi gò bồng đảo căng tròn mềm mại của Ayaka.
Hừm… phần ngực có vẻ không hiệu quả lắm. Vậy thì…
Khuôn mặt đỏ bừng, Lily vẫn giữ nguyên nụ hôn, cảm nhận rõ ràng rằng việc truyền linh lực qua đường miệng quả thực có hiệu quả.
Trò chuyện