Nguyền Kiếm Cơ - Quyển 5 Kinh Thành Heian - Chương 12 Kho bạc
Sukeiya dẫn Lily vào một cái sân được bao quanh bởi bốn tòa nhà.
“Trước mặt chúng ta là khu vực lính canh, cô không cần phải lo lắng về điều này và để những người khác dọn dẹp. Tuy nhiên hãy nhớ rằng, mỗi lần cô vào, cô phải đi qua đây và đứng trước Gương Minh Triết để kiểm tra. Cô không được phép mang theo vũ khí và tôi nghi ngờ cô sẽ có thứ gì đó quý hiếm như túi vật phẩm, nhưng ngay cả khi cô có, cô cũng không được mang chúng vào bên trong. Nếu không, chiếc Gương Minh Triết sẽ vạch trần cô. Không chỉ cô, mà ngay cả ta, hay bất kỳ ai khác, đều phải được Gương Minh Triết quét trước khi vào.”
Sukeiya giải thích khi anh đưa Lily vào tòa nhà đầu tiên để cho cô xem chiếc gương đồng.
“Vậy thì thanh kiếm của tôi…” Lily hỏi. Trước khi cô ấy bước vào Cục Thần Đạo, Lily đã suy đoán rằng mọi người ở đó đều có kinh nghiệm và hiểu biết, vì vậy cô ấy đã đổi thanh kiếm của mình thành hồn thể để tránh những rắc rối không đáng có.
“Hôm nay, cô có thể để nó ở ngay lối vào, không ai lấy nó đâu. Nhưng từ ngày mai, cô có thể để nó ở nhà mình. Cô sẽ chả cần nó nữa đâu vì cô chỉ đến đây để dọn dẹp mà thôi.”
“Ừm.” Lily gật đầu.
“Bước đến và đứng trước Gương Minh Triết. Mặc dù tôi phải nói rằng, cô khá may mắn. Trước đó, chúng ta đã cần phải khám xét cơ thể kỹ lưỡng. Ta nghĩ một cô gái yếu ớt như cô cũng sẽ cảm thấy rất xấu hổ khi để một người đàn ông khám xét cơ thể mình. Kể từ khi Seimei mang Gương Minh Triết đến thì công việc của mọi người đã trở nên thuận tiện hơn nhiều.” Sukeiya nói.
“Seimei?”
“Ừm… là một cậu trai trẻ tuổi kia đã cống hiến rất nhiều cho cục, nhưng cũng là một tên luôn gây rối. Thôi, quên đi, sớm muộn gì cô cũng sẽ hiểu ý ta khi cô tiếp tục làm việc ở đây.”
Lily đứng trước gương, dang rộng hai tay, xoay một vòng. Sukeiya có chút choáng váng khi chứng kiến cảnh này. Không có phản ứng nào từ Gương Minh Triết.
“Tốt lắm, có vẻ như cô không mang theo thứ gì không nên mang,” Sukeiya nói tiếp, “Vậy thì ta sẽ dẫn cô vào trong tham quan nhé.”
Khi họ bước vào sân trong, Lily có thể thấy hai âm dương sư đứng gác trước mỗi tòa nhà trong ba tòa nhà ở bên trái, giữa và phải. Ngoài ra còn có một số samurai đang đi tuần.
“Đây là nơi quan trọng nhất của Cục Thần Đạo, rất nhiều bảo vật quý hiếm của cả triều đại đều được cất giữ ở đây. Chúng ta có trách nhiệm phải bảo vệ chúng an toàn. Cô có vóc dáng uyển chuyển, nhưng tôi phải cảnh cáo cô trước, phải hết sức cẩn thận, không được làm vỡ bất cứ thứ gì khi dọn dẹp.”
“Vâng, tôi sẽ cẩn thận,” Lily trả lời. Việc dọn dẹp có thể khó khăn đến mức nào?
Lily đã có một cuộc phiêu lưu hoành tráng nhưng cô chưa bao giờ làm bất kỳ công việc nhà nào.
Tuy nhiên, cô tin rằng nó sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc vung kiếm, sẽ ổn thôi nếu cô chỉ loay hoay một cách ngẫu nhiên.
Sukeiya chỉ về phía bên trái của mình, “Đây là Phòng lưu trữ, đây là nơi chúng ta cũng sẽ lưu trữ những biểu đồ phân tích thiên văn quý giá, hệ thống lịch, bách khoa về yêu ma và sách hướng dẫn tập luyện linh lực cũng như những bí thuật quan trọng nhất.”
Lily theo Sukeiya tiến vào phòng lưu trữ. Bên trong có hơi tối, với hàng loạt vật phẩm, thùng sách vụ tai liệu.
Có mùi ẩm mốc trong không khí và bụi đã bám trên nhiều cuốn sách do không sử dụng trong thời gian dài.
“Không biết ở đây có cuốn sách hướng dẫn tu luyện nào đáng kinh ngạc không nhỉ,” Lily tự nhủ.
Sau đó Sukeiya dẫn Lily đến tòa nhà bên phải, “Đây là phòng tạo tác, là nơi lưu giữ những đồ cổ quý hiếm, như những bộ trà và hay những món đồ sứ quý hiếm, cũng như nhiều đồ vật thú vị khác từ có nguồn gốc từ phía nam. Một số trong số chúng cực kỳ có giá trị nên cô phải cực kỳ cẩn thận khi lau chùi chúng.”
“Hiểu rồi ạ” Lily gật đầu. Và cuối cùng, Sukeiya dẫn Lily đến tòa nhà lớn nhất ở trung tâm.
“Và đây chính là phòng bảo vật!” Giọng điệu của Sukeiya trở nên phấn khích hơn, “Bảo vật trong phòng này không phải là bảo vật bình thường. Chúng là những vật phẩm chính hiệu có ma thuật, quyền năng và mang những khả năng đặc biệt! Về chi tiết, tôi sẽ không nói nhiều vì tôi cũng không có tư cách để vào. Nhưng ngược lại, cô… cô có thể vào. Tất nhiên, cô chỉ được phép dọn dẹp nên đừng nghĩ đến bất kỳ việc gì kỳ lạ. Nếu cô lấy bất cứ thứ gì từ bất kỳ tòa nhà nào trong ba tòa nhà này, Gương Minh Triết sẽ tìm thấy nó bất kể cô giấu có chúng ở đâu. Cô có hiểu không? Đó là một tội nghiêm trọng nếu cô bị bắt quả tang đánh cắp bảo vật! cô sẽ bị đưa đến Bộ Tư pháp để chịu cực hình đấy!”
“Hiểu rồi,” Lily không nói nhiều mà chỉ gật đầu.
Sau khi chuyến tham quan ngắn ngủi kết thúc, Lily rời khỏi sân nhà kho và trở về ngôi nhà tồi tàn gần sườn đồi.
“Tiểu thư Kagami, cô đã trở lại rồi!” Biểu cảm của Ofuku trở nên chua chát ngay khi cô nhận ra Lily, như thể đối phương đã xúc phạm cô bằng cách nào đó.
Cô tiến đến và chỉ vào chiếc bàn màu đen ở giữa phòng, “Ờ, đằng kia là nơi cô Kagami sẽ thực hiện việc sổ sách của mình.
Ngoài việc dọn dẹp nhà kho, cô còn cần quản lý chi phí và nhân sự. Tuy nhiên, tôi sẽ nói trước, chú và dì ở đây có thể không có gì đặc biệt để nhìn,
nhưng chỉ những người có trình độ nhất định mới được phép làm việc ở đây trong văn phòng, vì vậy về việc bổ nhiệm nhân sự và những thứ tương tự…”
“Phu nhân Ofuku, xin hãy yên tâm. Mọi người cứ tiếp tục như trước, tôi sẽ không can thiệp vào việc của mọi người,”
Hơn nữa, tại sao tôi phải quan tâm đến lịch làm việc của mấy người, Lily tự nhủ.
“Ha! Đúng hơn là như vậy. Tiểu thư Kagami thật là một người sáng suốt và thanh lịch!” Ofuku nói một cách mỉa mai.
Nhận thấy những người đàn ông đang liếc nhìn Lily, cô ả gào lên với họ, “Mấy người đang nhìn gì vậy? Bộ Chưa bao giờ nhìn thấy gái à?”
Một số người cảm thấy xấu hổ nên cúi đầu.
“Tiểu thư Kagami, phòng nghỉ riêng của cô sẽ tạm thời là chỗ này. Dù sao thì, việc dọn dẹp kho bạc cũng không phải dễ dàng gì.
Nếu cô thấy mình làm việc đến tận khuya và không có đủ thời gian để về nhà, cô có thể ngủ lại đây.
Còn thanh kiếm của cô, tốt nhất là cứ để nó trong phòng vì cô không thể mang theo.”
“Tôi hiểu rồi. Tuy nhiên, những dụng cụ…”
“Những dụng cụ để vệ sinh kho bạc đều được chế tạo chuyên dụng, khác hẳn với những thứ bọn tôi chất đống ở đây. Cô có thể tìm thấy một đống bên cạnh nhà ấy, cứ thoải mái lấy bất cứ thứ gì cô cần. Tuy nhiên, tôi phải hỏi này, làn da của cô rất mềm mại và mịn màng, cô đã từng làm việc nhà chưa thế?”
Thay vì trả lời câu hỏi của mụ ta, Lily bước tới hiên nhà.
“Này! Cô ả này bị gì thế! Cô ta chỉ là một người lao công bình thường thôi, cô ta thực sự nghĩ mình là quan chức sao?” Ofuku phàn nàn.
Lily không ở lại cãi nhau với mụ ta mà đi trước kiểm tra phòng ngủ, phòng ngủ đơn sơ thô sơ nhưng tương đối sạch sẽ.
Cô ngồi xuống trong phòng và kéo cánh cửa hướng ra ngoài. Một cái nhíu mày vô thức hiện lên trên khuôn mặt cô khi cô nhìn thấy khu vườn lộn xộn bên ngoài.
“Mình đang làm cái gì thế này… Tại sao tui lại đến đây để làm hầu gái cao cấp nhỉ?
Nếu là Cục Thần Đạo thì sao? Tiểu thừa âm dương sư này có chức vụ chính thức tương tự như trơ lý không?”
“Này, tiểu thư Kagami, tôi biết cô vừa mới đến nhưng để tôi nhắc cô rằng,” phu nhân Ofuku đột nhiên chạy vào phòng với hai tay chống nạnh,
“Trợ lý cuối cùng đã nghỉ hưu từ lâu rồi! Nói cách khác, nhà kho đã không được dọn dẹp trong một thời gian dài, vì vậy cô nên nhanh chóng làm việc. Nếu không thì, nếu thanh tra quyết định kiểm tra nhà kho và phát hiện ra nó bẩn như thế nào thì cô chắc chắn sẽ lãnh đủ!”
Lily cảm thấy hơi bực mình vì thái độ hống hách của mụ ta, “Được rồi, được rồi, tôi biết rồi, không cần phải giục tôi. Tôi là chủ hay bà là chủ thế?”
“Tôi-tôi chỉ cho cô lời khuyên tốt nhất có thể thôi! cô có cần phải cáu kỉnh như vậy không? Thật vô ơn! Đừng nhìn tôi như thế, cô có biết ai là người đứng sau tôi không thế? Cô sẽ hối hận nếu biết đấy, cô sẽ không dám động vào tôi đâu!” Ofuku nói liên hồi.
Lily không thèm để tâm đến mụ ta, vội vã chạy đến nhà kho nhỏ, tùy tiện nhặt mấy cái xô, cây lau nhà, chổi, giẻ lau, giẻ lau các loại, sau đó đi ngang qua người phụ nữ trung niên, đi đến kho bạc.
Khi cô quay lại kho bạc thì Sukeiya đã không còn ở đó nữa, nhưng đã có một âm dương sư khác thay thế anh ta.
“Vậy ra ngươi là trợ lý mới sao? Sukeiya đại nhân đã nói với ta rồi. Chỉ cần đứng trước gương một lát, nếu không có vấn đề gì thì có thể vào.” Âm Dương Sư nói.
Lily nghe theo chỉ thị của anh ta, sau đó cô đi vào trong sân. Những tòa nhà này lớn như vậy… rốt cuộc nên bắt đầu từ đâu đây?
“Sao chúng ta không bắt đầu từ phòng bảo vật trước nhỉ?” Lily vô tình đưa ra lựa chọn. Nhân cơ hội này xem thử bên trong cất giữ thứ gì cũng không sao.
Khi Lily đến gần cửa, lính canh đã cho cô vào mà không hỏi gì thêm.
Bên trong chứa đầy đủ các loại rương và kệ, tất cả đều chứa nhiều bộ vật phẩm khác nhau.
Lily cầm một tách trà lớn.
“Nhìn vào chất lượng thì có vẻ đây một bộ trà ngũ phẩm, không tệ,” Lily liếc nhìn rồi đặt tách xuống.
“Ừm, trông cũng được đấy,” Cô nhìn thấy một con cá koi làm bằng ngọc bích đỏ, “nó Khá độc đáo và dị thường.
cô không biết nó thuộc cấp độ nào, có lẽ là thất phẩm hoặc cao hơn?”
Lily nhìn quanh sảnh hiện vật và không thể nhìn thấy đầu kia chỉ bằng một cái liếc mắt. Nhưng chắc chắn có rất nhiều vật phẩm hiếm.
Tuy nhiên, cô không đến đây để chiêm ngưỡng chúng mà đến để dọn dẹp.
Trước tiên chúng ta hãy phủi bụi đã.
Lily rút chổi ra và quét qua kệ như thể cô ấy đang nhảy. Thực ra thì khá vui, nhưng có quá nhiều bụi nên toàn bộ khu vực này đều phủ đầy bụi.
“Khụ, khụ!” Lily bị bụi đất làm nghẹt thở khiến cô vô tình lùi lại, trong lúc đó khuỷu tay cô dường như đã đẩy một vật rắn nào đó, ngay sau đó có thể nghe thấy tiếng “rắc”.
Một chiếc bình hoa bằng sứ bị Lily đẩy xuống kệ rồi vỡ tan tành.
“Hô!” Lily che miệng, đỏ bừng mặt, nghĩ rằng mình gặp rắc rối, cô khom người xuống nhặt đáy bình tìm kiếm danh tính của cái bình “Thiên hoàng Shirakawa ngự ban.”
“Thiên hoàng Shirakawa? Nghe giống như một vị thiên hoàng già nào đó. Tệ thật, mình vừa phá hủy một thứ rất có giá trị sao?”
“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Người bảo vệ hướng sự chú ý vào hành lang.
“Khô -Không có gì!” Lily vội vàng dùng chân quét sạch những mảnh vỡ dưới kệ.
Cô đứng dậy hít một hơi thật sâu: “Sao đống bụi này lại khó đối phó hơn đám yêu ma thế? Là mình bất cẩn sao!”
“Có vẻ như trước tiên mình nên tạt chút nước để tránh bụi bay tứ tung lên!”
Lily bước ra hỏi người lính canh: “Anh âm dương sư, gần đây có giếng nước không?”
“Nó ở phía sau tòa nhà phía tây ấy”
Sau khi tìm thấy giếng, Lily đổ đầy nước vào các xô và quay trở lại phòng trưng bày hiện vật.
Cô nghĩ rằng sẽ rất phiền phức nếu vẩy nước từng chút một nên cô nhấc xô lên và vẩy hết nước vào chúng cùng một lúc!
Với sự kiểm soát chính xác của mình, cô ấy đã làm đổ đúng nửa xô nước lên toàn bộ kệ.
Hài lòng với công việc của mình, cô chuẩn bị giẻ lau để bắt đầu lau dọn nhưng cô không biết rằng, ngoài những chiếc bình sứ, trên kệ còn có một số cuộn giấy cũ.
“Hồ!” Mặt Lily đỏ bừng hơn nữa và kêu lên hoảng hốt , “Ôi không!”
Cô hoảng hốt rút những cuộn giấy ướt đẫm nước ra và mở một cuộn để kiểm tra tình trạng. Những vết mực ở nửa dưới của cuộn giấy đã ngấm nước và trở nên rất mờ.
Lily cảm thấy vô vọng, mình thật sự không có khả năng làm việc nhà đến mức phá hỏng những tác phẩm nghệ thuật giá trị của người khác sao?
Nếu bị phát hiện thì phải làm sao đây…
Trò chuyện