Khi Một Gã Nhân Viên Quèn Chuyển Sinh Thành Ác Nhân Quần Chúng (Tên Buôn Nô Lệ), Tôi Đem Kiến Thức Game Ra Đào Tạo Nữ Chính Thành Quái Vật Mạnh Nhất, Vô Tình Khiến Các Cô Thành Yandere, Và Rồi Chuyện Gì Đó Bắt Đầu Đi Quá Xa… - Chương 28: Có lẽ việc bị ghét vì kiếm tiền nhờ buôn bán thú nhân nữ là chuyện thường tình
- Home
- Khi Một Gã Nhân Viên Quèn Chuyển Sinh Thành Ác Nhân Quần Chúng (Tên Buôn Nô Lệ), Tôi Đem Kiến Thức Game Ra Đào Tạo Nữ Chính Thành Quái Vật Mạnh Nhất, Vô Tình Khiến Các Cô Thành Yandere, Và Rồi Chuyện Gì Đó Bắt Đầu Đi Quá Xa…
- Chương 28: Có lẽ việc bị ghét vì kiếm tiền nhờ buôn bán thú nhân nữ là chuyện thường tình
Bình thường, nô lệ bị bắt trong chiến tranh sẽ được sử dụng bên trong Đế quốc. Tuy nhiên, Đế quốc lại có những hoàn cảnh hết sức đặc biệt.
Từ khi thành lập, Đế quốc đã đàn áp, không, là căm ghét, thú nhân. Vì lý do đó, thú nhân không hề được ưa chuộng trong vai trò nô lệ ở nội bộ Đế quốc.
Tất nhiên, đó chỉ là quan điểm chính thức. Thực tế thì, vẫn có nhiều nhu cầu mà người ta chẳng muốn công khai nói ra.
Con người là sinh vật kỳ lạ, có thể dễ dàng khao khát ngay cả những thứ họ khinh thường và chán ghét. Phải, thật sự là những kẻ mâu thuẫn đến mức khó hiểu.
Nhưng tạm bỏ chuyện đó sang một bên.
Cũng vì thế, không có con đường chính thức nào để bán thú nhân bị bắt trong chiến tranh ngay bên trong Đế quốc.
Để giảm thiểu rủi ro, những nô lệ thú nhân đó buộc phải được bán ra ngoài lãnh thổ Đế quốc.
Và đó chính là lúc tôi, một thương nhân nô lệ sống tại thị trấn biên giới sát cạnh Đế quốc, bước vào cuộc chơi.
Tóm lại, quân đội Đế quốc bán lại cho tôi những thú nhân họ bắt được trong các cuộc đột kích.
Hầu hết số nô lệ đó là phụ nữ. Bởi vì đàn ông, thậm chí cả trẻ em trai, đều bị giết không thương tiếc trong các cuộc tấn công.
Còn với các phụ nữ thú nhân, dù về lý thuyết thì họ không nên bị biến thành nô lệ, nhưng Đế quốc chẳng thực thi điều đó một cách nghiêm ngặt. Có thể nói, quân đội Đế quốc đang thi hành một chiến lược tiêu diệt kiểu “lục soát và hủy diệt” từng rất nổi tiếng ở kiếp trước của tôi.
Nhưng dù lệnh từ cấp trên có nghiêm ngặt thế nào đi nữa, chúng hiếm khi được thực hiện đến tận người lính cuối cùng.
Không phải vì binh sĩ Đế quốc có lòng nhân đạo, hoàn toàn không phải. Chúng đơn giản chỉ là những kẻ biết tính toán giữa lợi và hại, và hiểu rằng việc bán tù binh còn lợi hơn là giết họ đi.
Ngay cả lính trơn trong quân đội Đế quốc cũng chỉ kiếm đủ để sống lay lắt qua ngày. Nhưng ở các quốc gia khác, phụ nữ thú nhân trẻ tuổi lại được bán với giá rất cao dưới dạng nô lệ.
Trừ khi bọn lính đó mang lòng căm ghét cực độ với thú nhân, thì rõ ràng lựa chọn mà chúng sẽ đưa ra là gì rồi.
Tính đến giai đoạn thu mua nô lệ, thì công việc kinh doanh của tôi chẳng khác gì những thương nhân nô lệ khác.
Nhưng từ đây mới bắt đầu có chút khác biệt.
Tôi không bán nô lệ mình mua được cho khách hàng. Tôi giữ lại tất cả.
Giữ hàng tồn kho thì kiếm lời kiểu gì được? Câu trả lời rất đơn giản: tôi bắt những nô lệ phải làm việc.
Tuy nhiên, thế giới này không hề tử tế đến mức để những cô gái trẻ chẳng có tài cán gì đặc biệt cũng có thể dễ dàng kiếm được tiền.
Vì thế, nhu cầu thường thấy dành cho nô lệ nữ, như bạn cũng đoán ra rồi đấy, chỉ nằm ở một lĩnh vực duy nhất.
Nhưng tôi không điều hành nhà thổ. Dù phần lớn người xung quanh đều hiểu lầm như vậy.
Tất nhiên, tôi cũng không phải loại người thánh thiện hay nhà từ thiện gì cả. Tôi chỉ là một con người bình thường, giống như đám lính Đế quốc kia. Tôi muốn làm điều đúng đắn, nhưng hầu hết thời gian, hành động của tôi đều bị chi phối bởi lợi nhuận và thiệt hại.
Nói cách khác, lý do tôi không bắt bọn họ làm gái điếm không phải vì cảm thấy tội lỗi hay nhân đạo. Đơn giản là bởi tôi có một cách khác, tốt hơn và sinh lợi hơn.
Tôi sở hữu kiến thức về thế giới này, về trò chơi này, mà tôi từng dùng để giúp Alice tăng cấp.
Tôi đã dùng chính kiến thức đó để tăng cấp cho những cô gái này.
Nhờ con mắt nhìn người khá tinh tường của bọn lính Đế quốc, các cô gái đều còn trẻ và xinh đẹp. Tuy nhiên, họ không có tài năng đặc biệt nào trong chiến đấu.
Hơn nữa, khi bị đưa đến chỗ tôi, họ đều đang trong tình trạng nguy kịch, có lẽ do bị đối xử tàn nhẫn hoặc vì điều kiện sinh tồn khắc nghiệt mà họ phải chịu đựng.
Thế nhưng, ngay khi ấn ký nô lệ được khắc lên cơ thể, vết thương của họ liền lành lại.
Ngay cả khi không có năng khiếu bẩm sinh, nếu tăng cấp đến mức tối đa thì năng lực chiến đấu của họ cũng sẽ được cải thiện.
Chỉ trong vài năm, những cô gái này đã thay đổi một cách đáng kinh ngạc.
Phải, chính tại đây, thói quen xấu của tôi, cày cấp quá mức, lại phát huy tác dụng.
Các thú nhân nữ vây quanh tôi bây giờ thoạt nhìn có thể giống như những cô gái nhỏ đáng yêu.
Nhưng thực chất, bọn họ mạnh hơn bất kỳ con dã thú nào mà bạn có thể bắt gặp ngoài tự nhiên.
Và điều còn rắc rối hơn nữa là, giống như Alice, tất cả họ đều mang trong lòng những tình cảm sâu đậm dành cho tôi.
“Hehe… Alice, người luôn ở bên cạnh ngài, hôm nay lại không có mặt… Mà ngài Linus thì chỉ có một mình… Một cơ hội hoàn hảo…”
“Ahhhh… ngài Linus ới… Hôm nay, em sẽ không để ngài chạy thoát đâu. Ngài có biết em đã chờ đợi giây phút này bao lâu rồi không…?”
Đôi mắt của họ, hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài dễ thương, ánh lên tia nhìn săn mồi như thể vừa phát hiện ra con mồi quý giá nhất đời mình.
Tôi không thể không cảm thấy nguy hiểm, và vô thức lùi lại một bước.
Trò chuyện