Nếu Lucius đang đi theo cốt truyện của game, thì giờ này hắn vẫn chỉ ở cấp thấp.
Trong trường hợp đó, liệu mình có sống sót nổi chỉ sau một đòn tấn công với chỉ số hiện tại không?
Thế nhưng, trong game, tên buôn nô lệ đã bị hạ chỉ với một nhát chém…
Cứ đà này, mạng mình đúng là ngàn cân treo sợi tóc.
Tôi nheo mắt lại vì sợ hãi trước ánh sáng chói lòa phát ra từ thánh kiếm mà Lucius đang chĩa vào mình.
Ngay lúc đó, Alice bước ra đứng chắn giữa tôi và Lucius.
“Người như ngươi thì không bao giờ hiểu được mối liên kết thiêng liêng giữa ta và chủ nhân. Ngươi cũng chẳng thể nào hiểu được sự vĩ đại của ngài ấy. Giờ thì… trả lại dấu ấn mà ngươi đã đánh cắp từ chủ nhân ta. Nếu không thì…”
“Cô đã bị tên ác nhân đó tẩy não rồi. Nhưng cho dù có thế nào đi nữa, với Nguyệt Quang Kiếm… không, với thanh thánh kiếm này, ta sẽ… ta nhất định sẽ thanh tẩy bóng tối đang điều khiển cô, công chúa Alice!”
Lucius chĩa thánh kiếm về phía Alice.
Alice nhìn ánh sáng từ thanh kiếm ấy với vẻ hơi khó chịu.
Thì ra là vậy…
Nguyệt Quang Kiếm là một trong những vũ khí cấp cao nhất mang thuộc tính ánh sáng trong trò chơi. Ánh sáng đặc biệt hiệu quả khắc chế với các thuộc tính bóng tối.
Vì hầu hết kẻ địch trong trò chơi đều có thuộc tính bóng tối, nên Nguyệt Quang Kiếm đủ mạnh để sử dụng cả trong trận chiến với trùm cuối.
Đối với các màn chơi ở cấp thấp, Nguyệt Quang Kiếm là trang bị không thể thiếu.
Mà Alice vừa mới sử dụng loại hắc ma pháp mạnh nhất lúc nãy.
Xét theo điều đó, thì vì lý do nào đó, Alice giờ đây dường như đã có thuộc tính bóng tối rất cao.
Điều đó có nghĩa là, trong trạng thái hiện tại, Nguyệt Quang Kiếm là mối đe dọa cực lớn đối với Alice.
Ngay cả khi chênh lệch về cấp độ, nếu Lucius sử dụng đúng cách, hắn vẫn có thể gây thương tích cho cô ấy.
Và quan trọng hơn… Lucius là nhân vật chính.
Điều đó có nghĩa là hắn gần như chắc chắn được hưởng “phúc khí của nhân vật chính”… tức vận may ưu ái định mệnh.
Thực tế là trong cốt truyện của trò chơi đã từng có rất nhiều lần hắn lật ngược tình thế đầy kỳ diệu.
Nhưng điều khiến mình thấy khó hiểu nhất là… tại sao Alice lại oán hận Lucius đến thế?
Ấn nô lệ chỉ ràng buộc hành động, chứ không điều khiển ý chí.
Quan trọng hơn, mình đã không còn cảm nhận được bất kỳ kết nối nào với Alice… hay với ấn nô lệ nữa.
Nói cách khác, Lucius chắc chắn đã xóa bỏ ấn nô lệ khỏi Alice.
Thái độ hiện tại của Alice thật kỳ lạ và bất thường.
Tình trạng điên rồ này chắc chắn không thể kéo dài lâu.
Liệu mình có nên nhân cơ hội hiếm có này để trốn thoát không…?
Đột nhiên, Alice biến mất.
Không chỉ tôi, mà cả Lucius cũng không cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy. Hắn trở nên bối rối, giống hệt tôi.
“Đa-Đang ở đâu vậy? Ra đây mau!”
“Ta ở ngay đây. Ta đã hơi dè chừng sức mạnh và thanh kiếm kỳ lạ của ngươi, nhưng… thật không ngờ là ngươi lại không thể nhận ra được chuyển động ở cấp độ này…”
Alice bất ngờ xuất hiện phía sau lưng Lucius.
Rồi cô ấy áp sát, thì thầm điều gì đó vào tai hắn.
“Với sức mạnh tầm thường như vậy mà cũng dám chống lại ta… hơn thế nữa, còn dám chống lại chủ nhân vĩ đại của ta? Thật ngu ngốc và ngạo mạn. Và… tội lỗi khi xúc phạm đến chủ nhân cao quý của ta… sẽ không bao giờ được tha thứ.”
“Ư…!”
Lucius hét lên rồi vung thánh kiếm lần nữa.
Nhưng Alice không né tránh. Cô ấy đón nhận toàn bộ sức mạnh của nhát chém…
“Alice!!”
Tôi hét lên mà không suy nghĩ.
Nhưng Alice đã chặn lại đòn tấn công ấy bằng tay trần… không, chỉ bằng một ngón tay.
Khuôn mặt Lucius tái nhợt; hắn có vẻ đang dồn toàn bộ sức mạnh, nhưng thánh kiếm không nhúc nhích dù chỉ một chút.
Cứ như thể lưỡi kiếm đã bị đông cứng lại, bị cố định hoàn toàn bởi đầu ngón tay của Alice.
“Ta hiểu rồi… đúng là một thanh ma kiếm hiếm có và mạnh mẽ, nhưng… với một kẻ sử dụng yếu kém thế này…”
Alice nhẹ nhàng cử động ngón tay đang giơ lên.
Ngay lập tức, một âm thanh rạn vỡ vang lên chói tai.
Sau đó, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên thánh kiếm. Và chỉ một khoảnh khắc sau, nó gãy làm đôi.
Tôi nhìn cảnh tượng ấy mà không thể tin vào mắt mình.
Lucius hẳn còn bị sốc hơn cả tôi.
“Không… chuyện này không thể là thật… Nguyệt Quang Kiếm của ta…”
Hắn thì thầm như không tin nổi, khi thanh kiếm gãy rơi xuống đất, tạo nên tiếng loảng xoảng vang vọng.
Rồi Lucius quỵ xuống, gối chạm sàn.
Đôi mắt hắn, đờ đẫn, nhìn trân trân vào khoảng không vô định.
“…Xem ra ngươi đã hoàn toàn mất ý chí chiến đấu… Nhưng… vẫn chưa kết thúc đâu.”
Alice dùng một tay nắm lấy cổ Lucius và nhấc bổng hắn lên dễ dàng như thể không có trọng lượng.
“…U……dừ-dừng lại…thả ta ra…”
“Đây là cảnh báo cuối cùng. Trả lại ấn ký. Nếu không… ta sẽ không để ngươi chết một cách dễ dàng đâu. Ta sẽ ban cho ngươi nỗi đau và sự thống khổ đến mức ngươi phải cầu xin được chết. Với một kẻ như ngươi… mức lửa này hẳn là vừa đủ…”
Alice mở bàn tay còn lại ra, và từ đầu ngón tay mảnh khảnh, trắng muốt ấy, một ngọn lửa nhỏ hiện ra.
Đó là… ma pháp lửa cấp thấp nhất… nhưng màu sắc thì…
Rồi Alice khẽ thổi vào ngọn lửa nhỏ trước miệng.
Ngọn lửa nhỏ bập bùng như bị gió cuốn, rồi bay lơ lửng về phía thanh thánh kiếm đã gãy gần Lucius.
Ngay khi nó chạm vào thanh kiếm, tia lửa ấy lập tức biến thành một biển lửa hừng hực, nuốt chửng lấy thanh kiếm trong nháy mắt.
Dù thanh kiếm đã bị gãy làm đôi, nhưng nó vẫn phát ra ánh sáng thần thánh khi bị lửa nuốt trọn.
Dù ngọn lửa thiêu đốt dữ dội, nhưng không thứ gì xung quanh bị ảnh hưởng.
Quan trọng hơn, ngọn lửa ấy không có màu đỏ… mà là màu đen.
Đây là… ngọn lửa của bóng tối…
Một loại ma thuật cấm kỵ được cho là có thể gây ra nỗi đau đến mức thiêu cháy cả linh hồn.
Alice đã hoàn toàn tinh thông hắc ma pháp.
Nhưng tại sao… tại sao Alice lại học thứ ma pháp hắc ám này…?
Trò chuyện