Bị Giết Bởi Bạn Cùng Lớp, Tôi Trở Thành Sứ Giả Của Thần - Chương 15
Ngày hôm sau, sau khi tôi đã trò chuyện với Fujiwara và Fumitsuki, tôi như thường lệ đến để kiểm tra xem có yêu cầu săn thú nào mới không. Nhưng hôm nay, bầu không khí ở đây rất hỗn loạn.
Thường thì điều này xảy ra khi có một yêu cầu nào đó mới được đăng trên bảng thông báo, nhưng hôm nay tình trạng lại đông đúc đến mức tôi không thể lại gần. Dĩ nhiên, nếu dùng sức mạnh tôi có thể chen lấn vào, nhưng tôi không muốn gây ra bất kỳ thương vong nào.
Tôi quyết định bỏ cuộc tạm thời và hỏi thông tin tại quầy tiếp tân. May mắn thay, ở đó chỉ có một vài người.
“Tiểu thư Finis, em đến đây có việc gì vậy?”
“Tôi muốn tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.”
Không rõ vì lý do gì, có thể là vì tôi chỉ nhận những yêu cầu giống nhau, hay là vì vẻ ngoài của tôi, nhưng có vẻ như nhân viên tiếp tân đã nhớ tên tôi. Tôi không khỏi suy nghĩ liệu cô ấy có biệt danh nào cho tôi, có thể là “con thú” hoặc “thợ săn”.
Mặc dù cũng có thể nói rằng, ngoài việc đó, tôi không nổi bật ở bất kỳ điểm nào khác. Dù sao đi nữa, yêu cầu săn thú vốn dĩ là công việc của những mạo hiểm giả hạng ép.
Khi săn thú, sức mạnh không phải là yếu tố quan trọng, mà là liệu bạn có sử dụng đúng vũ khí và biết cách săn bắt hay không. Điều này khiến cho mạo hiểm giả hạng ép có thể thực hiện được, nhưng những người không thể săn bắt dù đã là mạo hiểm giả hạng xê cũng không thể làm được.
Mặc dù phần thưởng cho các yêu cầu săn thú hạng ép khá cao, nhưng những mạo hiểm giả có khả năng săn bắt sẽ tránh xa chúng. Sau cùng, thay vì đi săn, họ có thể đến những khu vực trung tâm nơi thú được nuôi như gia súc, và những con thú đó còn ngon hơn nhiều.
“Chính là cái đó được đăng trên bảng thông báo…”
“Chị có nghĩ em có thể nhìn thấy nó không?”
Tầm nhìn đến bảng thông báo bị chắn bởi một bức tường người được dựng lên rất chắc chắn. Dù từ “rào chắn” có lẽ sẽ miêu tả chính xác hơn. Nhận ra tôi đang ngụ ý điều gì, nhân viên tiếp tân xin lỗi và cười ngượng ngùng.
“Một con Gấu cuồng Loạn đã được phát hiện không xa trong khu rừng phía Nam.”
“Đó là nơi em thường đến. Vậy là nó ở gần cửa vào của khu rừng sao? Không phải là nguy hiểm sao?”
“Đúng vậy. Con Gấu cuồng Loạn đã bị ai đó giết, nhưng lại không thể tìm thấy người đó. Hơn nữa, không có dấu hiệu gì cho thấy nó bị săn ở sâu trong rừng rồi mang ra ngoài, vì vậy chúng tôi không biết ai có khả năng là người giết nó.”
(Chắc họ đang gặp rất nhiều khó khăn. Ai có thể giết được nó? Những chuyện như vậy phải được báo cáo ngay lập tức.) Tôi suy nghĩ.
“Vì lý do này, chúng tôi khuyên các mạo hiểm giả dưới hạng Đê nên tránh xa khu rừng phía Nam cho đến khi cuộc điều tra hoàn tất.”
“Chỉ là lời khuyên thôi sao?”
“Vâng. mạo hiểm giả tự chịu trách nhiệm về tính mạng của mình, và một số người vẫn phải vào khu rừng đó để kiếm sống mỗi ngày. Vì vậy, trong Collegium không có lệnh cấm nào cả.”
Đây là một thế giới mà bạn có thể nhận những yêu cầu cấp cao nếu có đủ tiền. Với suy nghĩ đó, tôi hiểu tại sao họ lại khó có thể cấm đoán bất cứ điều gì.
“À mà, em cũng giỏi săn thú, phải không tiểu thư Finis?”
“Em có thể điều tra, nhưng chị chẳng phải đã nói rằng những mạo hiểm giả dưới hạng Đê không nên đến gần sao? Nếu em gặp phải Gấu cuồng Loạn, em chắc chắn không sống sót nổi.”
Hiện tại, trạng thái giả của tôi chỉ ở mức mạo hiểm giả hạng E, và hạng mạo hiểm giả của tôi là ép. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu tại sao họ chỉ cấm những mạo hiểm giả dưới hạng Đê khi Gấu cuồng Loạn lại thuộc loại hạng xê.
Dù sao, tôi cũng không có ý định nhận yêu cầu này. Nó có vẻ phiền phức. Yêu cầu này tự nó không đến nỗi tồi, nhưng những thứ đi kèm sẽ rất mệt mỏi.
“Chị đã đoán như vậy…”
“Vậy chẳng lẽ không ai muốn nhận sao?”
“Phía chị đã đăng yêu cầu đặc biệt, nhưng chưa có ai nhận hết…”
Yêu cầu đặc biệt là một loại yêu cầu không cần phải đặt cọc khi nhận, tuy nhiên, mạo hiểm giả dưới hạng yêu cầu sẽ không thể nhận được chúng.
Yêu cầu đặc biệt này có vẻ rất khẩn cấp, vì vậy phần thưởng sẽ có thể cao, nhưng không ai sẵn sàng nhận. Mặc dù tôi không có ý định nhận yêu cầu, tôi vẫn không thể bỏ qua việc đến khu rừng quen thuộc của mình.
Đúng lúc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi về việc giới thiệu ai đó cần sự giới thiệu khẩn cấp từ Collegium. Tôi biết chính xác những người phù hợp cho công việc này, họ khỏe mạnh và đủ mạnh mẽ.
“À mà, mấy mạo hiểm giả đăng ký cùng thời điểm với em, đúng không?”
“Đúng vậy. Em đã gặp họ chưa?”
“Em đã gặp rồi. Và em không thể không cảm thấy họ làm công việc giống mình.”
“Em muốn nói gì?”
“Em không biết là do cách họ di chuyển hay là khí chất của họ, nhưng họ có vẻ là kiểu người có thể làm việc một cách bí mật, dù họ đã nói là chưa bao giờ săn thú.”
Nghe tôi giải thích, nhân viên tiếp tân trầm ngâm suy nghĩ. Thực ra, tôi chưa bao giờ quan tâm đến cách họ di chuyển hay khí chất của họ. Tôi chỉ chắc chắn rằng Fujiwara có kỹ năng Gián điệp. Và Fumitsuki cũng có thể mạnh mẽ như cậu ấy.
Dù sao, cả hai đều đã thoát khỏi lâu đài. Họ cải trang cũng rất hoàn hảo, nếu không phải nhờ vào cảm nhận Á Thần của tôi, hiện đang kết hợp với kỹ năng Đánh giá, tôi có thể đã không nhận ra họ.
Hơn nữa, cả hai cũng muốn có được lòng tin của người đứng đầu Collegium, vì vậy tôi nghĩ sẽ không có hại gì khi họ nhận yêu cầu này. Họ chắc hẳn phải cảm ơn tôi vì tôi không kể lại câu chuyện về việc họ đã mất 5 ngày để đến đây từ thủ đô.
Dù sao đi nữa, vì tôi là người đề xuất, tôi hoàn toàn sẵn sàng hỗ trợ họ từ bóng tối đến mức họ không chết. Cuối cùng, tôi không thể ngồi yên chờ cho đến khi khu rừng phía Nam trở nên an toàn.
“Liệu họ có nhận không?”
“Họ nói họ đang du hành khắp thế giới để luyện tập, nên nếu chị mồi chài họ bằng giấy phép vượt biên, em chắc chắn họ sẽ nhận.”
“Chị sẽ chấp nhận lời đề nghị đó.”
(Xin hãy làm vậy) tôi nghĩ thầm.
Nếu chị ấy nói với họ rằng tôi đã giới thiệu họ, thì cũng tốt. Dù sao tôi vẫn muốn hỏi họ về những gì đã xảy ra với những anh hùng khác. Tuy nhiên, cũng có khả năng họ sẽ nghĩ tôi đang quấy rầy họ với những chuyện phiền phức nếu họ phát hiện tôi đã giới thiệu họ. Tuy nhiên, đó là vấn đề cho tương lai.
Nếu họ quyết định nhận sự biết ơn của tôi, tôi sẽ nói chuyện với họ, còn nếu không tôi sẽ rời khỏi thị trấn này. Dù sao tôi cũng có thể tìm được thông tin tương tự ở một thị trấn khác. Điều đó sẽ không phải vấn đề vì giờ tôi đã có một số tiết kiệm.
Nếu tôi có thể lên đến hạng Đê, tôi sẽ không gặp vấn đề gì khi di chuyển, nhưng với trạng thái giả hiện tại của tôi, điều đó gần như là không thể. Để lên hạng Đê, người ta phải có điểm trung bình tối thiểu là 50, trong khi trạng thái hiện tại của tôi chỉ khoảng 35.
Tôi không biết tốc độ tăng trưởng trung bình là bao nhiêu, nhưng không đến 30 ngày kể từ khi tôi đến thị trấn này. Nếu điểm trạng thái trung bình của tôi tăng 15, điều đó có nghĩa là tôi đã có được 105 điểm chỉ trong 30 ngày, vượt qua ngay cả tốc độ của các anh hùng.
Tôi suy nghĩ rằng, khi nghĩ đến việc thăng hạng lên đê, tốt hơn là nên nghĩ đến nó trong những năm dài, vì sự phát triển của anh hùng là phi thường và mạo hiểm giả hạng Đê được coi là chiến binh chính thức.
Tôi cũng nghĩ có thể có điều gì đó liên quan đến quái vật và động vật giúp tăng tốc độ tăng trưởng trạng thái. Tôi có thể thử nghiệm bằng cách xem trạng thái thật của mình và xem liệu có thay đổi gì không.
Dù vậy, tôi cũng sẵn sàng đón nhận khả năng là nó sẽ không thay đổi chút nào. Dù sao đi nữa, tôi không cảm thấy nó đã tăng lên, và tôi có xu hướng tin rằng nó không hề thay đổi.
Tuy nhiên, xem nó sẽ nhanh hơn là chỉ nghĩ về nó.
Finis.
Tuổi: 0 Giới tính: Nữ.
Sức chịu đựng: 1717.
Ma lực: 1762.
Sức mạnh: 1621.
Khả năng chịu đựng: 1440.
Trí tuệ: 1618.
Kháng cự: 1597.
Nhanh nhẹn: 1803.
Danh hiệu: Á Thần.
Kỹ năng: Thấu hiểu ngôn ngữ | Anh hùng (6) | Kỵ sĩ (6) | Hiền giả (7) | Thánh (2) | Gián điệp (5) | Cảm nhận Á Thần (1) | Hợp đồng | Sáng tạo | Thuần phục
(Giữ bình tĩnh… Giữ bình tĩnh…)
Tôi tự nhủ, cố gắng giữ bình tĩnh. Trạng thái của tôi đã vượt qua 1000 khi tôi trở thành Á Thần, vì vậy mọi thứ vẫn cảm giác như một ảo tưởng. Tôi chắc chắn rằng nó không tăng nhiều đến vậy. May mắn thay, trí nhớ của tôi không quá tuyệt vời. Hay đúng hơn là, nó không tốt đối với những thứ tôi không quan tâm. Tuy nhiên tôi đoán rằng đó cũng là trường hợp của mọi người.
Khi nói đến trạng thái của mình, tôi chỉ phấn khích vì nó đã vượt qua 1000. Vì vậy tôi không nhớ bất cứ điều gì khác. Tôi thề là tôi không nhớ gì cả. Tuy nhiên, tôi không thể không thừa nhận rằng tôi có thể nhớ rõ một cách sống động những con số đó.
Có vẻ như trạng thái trung bình của tôi đã tăng tổng cộng 172 điểm.
Lần đầu tiên kể từ khi tôi trở thành Á Thần, tôi cảm thấy hối tiếc vì có trí nhớ quá tuyệt vời.
Trò chuyện